VĂN HÓA

Hạnh phúc quanh ta: Như nghỉ ngơi, như thư giãn, rất đỗi nhẹ nhàng

Lê Minh Quốc • 23-01-2021 • Lượt xem: 293
Hạnh phúc quanh ta: Như nghỉ ngơi, như thư giãn, rất đỗi nhẹ nhàng

Bước vào tuổi 70, tác giả Nguyễn Thị Sơn mới bắt đầu sắp xếp cuộc sống an yên hơn, mới bắt đầu làm thơ. Tập thơ gồm 108 bài thơ được tác giả viết trong trọn vẹn năm 2020 đầy biến động và xáo trộn vừa qua. Tinh thần lạc quan, vui sống luôn hiện hữu trong suốt tập thơ với tinh thần “Không gì là không thể, 70 tuổi vẫn có thể bắt đầu làm thơ”. Có thể thấy những bài thơ vừa yêu đời vừa mang tính thời sự như: Trăn trở ngày nhà giáo; Bà giáo già tự sự; Phòng chống Covid; Chiến đấu hết mình; Thăm Người Hiền; Thành phố Thủ Đức mới; Bản lĩnh doanh nhân; Năm mới 2021 kính chúc; Sống chậm; Một mình; Cầu bình an; Cuộc sống trở lại; Hạnh phúc; Thiên đường hạnh phúc…

Cuộc sống luôn thay đổi không ngừng, năng lượng tích cực chính là vitamin cho tâm hồn giúp chúng ta vượt qua những thử thách cuộc đời, nghịch cảnh, biến cố. Để thấy hạnh phúc luôn ở quanh ta.

Chúng tôi xin giới thiệu tới quý bạn đọc DDVN bài viết của nhà thơ Lê Minh Quốc về tập thơ đáng yêu này!

1. Nhận tập bản thảo Thơ & cảm xúc - Hạnh phúc quanh ta của nữ doanh nhân, nhà giáo dục Nguyễn Thị Sơn, mới thoáng nhìn lại tấm hình chân dung của chị, lạ ghê, trong tôi bỗng vọng lên câu thơ của Baudelaire: “Nhớ lại đi, thời gian là con bạc tham lam/ Thắng mọi ván mà chẳng thèm gian giảo”. Thế đấy. Thời gian lướt qua rất nhanh, như một chớp mắt, thoáng đó, cả thảy chúng ta đang thanh xuân phơi phới đã bước sang thế giới của “Những người muôn năm cũ” (Vũ Đình Liên).

Tác giả tập thơ Hạnh phúc quanh ta - Nguyễn Thị Sơn

 

2. Nói như thế, vì tôi nhớ lại chừng vài chục năm trước khi chị Sơn đang giữ cương vị Giám đốc của một công ty lớn, hoạt động kinh tế có hiệu quả trong công cuộc đổi mới, bấy giờ anh em báo chí chúng tôi đã tìm cách tiếp cận, qua trao đổi với chị nhằm có thông tin cung cấp cho bạn đọc. Tôi còn nhớ bấy giờ, chị trò chuyện tự tin, thân mật, quyết đoán và tạo cho người đối thoại sự tin cậy. Chính vì thế, bây giờ, tôi bất ngờ khi được đọc những vần thơ của chị. A, ở chị còn là một tâm hồn của sự nhạy cảm, réo rắt cùng các cung bậc của thơ nữa đấy. Và, tôi đã đọc. Đã tìm thấy những lời tự sự được viết ra như tâm tình mà chị khái quát là Hạnh phúc quanh ta:

Này câu thơ nhè nhẹ

Từ xúc cảm đam mê

Tả tình hay tả cảnh

Làm cuộc sống vui thêm

Vậy đó, với chị, thơ chính là nguồn cảm hứng dào dạt chất men để thêm yêu cuộc đời này. Quả thật là thế. Trải dài trong các vần điệu, câu thơ vẫn là niềm tin yêu về cái đẹp, về thế giới chung quanh với biết bao điều kỳ diệu. Mà này, điều kỳ diệu ấy, ta có thể nhìn thấy, nhìn ra từ đâu? Có lẽ, câu trả lời mãi mãi vẫn là: “Anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho” (Mt. 7, 7-12). Tôi nghĩ, chị Nguyễn Thị Sơn đã xác tín điều này, và chị đã thấy từ những điều rất đỗi dung dị, bình thường, ai cũng thấy nhưng không phải ai cũng cảm nhận được:

Tháng Chín trời đẹp trong xanh

Hoa hồng đỏ thắm, hoa lan trắng vàng

Hoa nguyệt quế tỏa ngát hương

Yêu ai yêu sự dễ thương của người

Vần thơ mộc mạc, chân chất nhưng nói đúng bản chất của sự việc. Yêu vẫn là yêu cốt cách của người đó, chứ không hình thức từ bên ngoài, với chị đó là sự dễ thương, vẫn là sự giao cảm, đồng cảm cùng nhau và trao thiện cảm cho nhau. Một tâm hồn khoáng đạt. Một suy nghĩ nhẹ nhàng. Trong cõi đời, tất nhiên đường đi của mỗi người chẳng phải lúc nào cũng hoa hồng vẫy chào, cỏ mượt chân êm, còn biết bao hỉ, nộ, ái, ố… nữa. Nhưng điều cần thiết nhất, vẫn là trang bị cho mình cái nhìn biết nhìn thấy cái đẹp bình dị đâu đó, đôi khi không gì to tát, nhỏ bé thôi cũng khiến ta ấm lòng:

Gió vờn những nụ hoa

Gió cuốn bụi bay xa

Làn gió thoang thoảng ấy

Như hơi thở quanh ta

Có ai đã thấy gió, có ai đã bình tâm cảm nhận hơi thở của chính mình? Có đấy. Câu thơ của chị Sơn đã cho thấy sự tĩnh tâm, yên ắng của một tấm lòng có lúc reo vui cảm xúc:

Làn gió nhẹ thổi qua thềm

Đưa ta về với nỗi niềm năm xưa

Hàng cây phượng đỏ dưới mưa

Hùa theo ngọn gió vui đùa cùng ta

Gió chỉ là gió, phượng chỉ là phượng à? Không, chị Sơn đã thấy nó hòa nhập trong suy nghĩ của mình. Hóa ra, con người này bình yên và tự tại lắm. Nếu không, làm sao có thể mở lòng đón nhận:

Gió chạm những nhành cây

Gió mơn man vai gầy

Gió hôn trên má phấn

Lòng già bỗng vui lây

Niềm vui này, trong trẻo biết dường nào. Khi đọc tập thơ của chị, điều khiến tôi thích thú, đồng cảm vẫn là cái nhìn sự vật bình thường nhưng chan chứa yêu thương. Để làm gì? Để có thêm niềm vui sống. Điều này, với người trẻ, có thể chưa nghĩ đến nhưng rồi những ai đã từng sững sờ, giật mình trước câu thơ của Baudelaire nói về thời gian, sẽ thấy cần lắm. Rất cần.

Chẳng hạn, đôi dòng chị viết: “Buổi sáng làm việc ở Viện IBLA để chuẩn bị cho Hội thảo về Corporate Compliance, một khái niệm mới đối với doanh nghiệp Việt Nam. Buổi chiều có hai tiết giải bài kiểm tra cho lớp 12”. Thời gian của công việc sít sao. Vậy, làm gì để thư giãn? “Về đến nhà mệt nhừ, bước ra sân hít thở. Cây hoa hồng hôm nay nở nhiều hoa, màu đỏ của hoa hồng làm mình vui, quên hết mệt. Tự dưng lại thơ thẩn”.

Thơ của chị đó. Giây phút của sự thăng hoa. Tìm lại thăng bằng của tâm hồn. Như nghĩ ngơi. Như thư giãn. Rất đỗi nhẹ nhàng. Và đôi khi chị cũng hóm lắm. Tôi thích bài thơ từ hình ảnh con cóc trong đồng dao, chị đã nhìn thấy một hướng khác. Khác ngày xửa ngày xưa: “Con cóc trong hang/ Con cóc nhảy ra/ Con cóc nhảy ra/ Con cóc ngồi đấy/ Con cóc ngồi đấy/ Con cóc nhảy đi”, nay lại là:

Con cóc nhảy ra vườn

Con cóc nhìn trời xanh

Con cóc nhảy vào hang

Bình an và tự tại

Cuộc sống cóc giản đơn

Cũng có sinh có tử

Có hang, có vào - ra

Thú vị lắm. Đôi lúc trong những câu thơ đã viết, chị nhận mình là “Bà già sợ nắng chói”, tôi nghĩ chỉ là một cách nói vui. Già sao được, với tâm hồn tươi trẻ đang quay về với những điều bình dị đến nhẹ nhõm:

Bà giáo già bắt đầu buông bỏ

Thích trồng cây và thích ngắm hoa

Thích được nghỉ ngơi, thăm con cháu

Thích cùng bạn hữu uống trà xanh

Lại còn là lúc:

Bảy mươi, bà già đeo kính lão

Vẫn ngày ngày cặm cụi trên phây

Com-pu-ter ngón tay gõ nhẹ

Viết bài xã luận chọn hình hay.

Tưởng là dễ. Nhưng đến một độ tuổi nào đó, nếu không biết buông bỏ thì liệu có được như thế không? Chị Sơn đã được và đã có. Cái sự có đã hiện hữu lớn nhất của chị trong thời gian này vẫn ngày tháng sống với Hạnh phúc quanh ta:

Bên cửa sổ

chợt nghe tiếng chim hót

Đàn chim sẻ

đùa trên những nhành cây

Lòng thấy vui

mùa xuân vẫn còn đây

Bà giáo già vẫn xanh trong

Vẫn vui vẫn hát cho lòng thảnh thơi…

 

3. Trở lại với câu thơ của thi sĩ Baudelaire, tôi nhận ra rằng, thời gian có thể thắng về tuổi tác, hình thức bên ngoài nhưng sự tươi trẻ, lạc quan thì chưa chắc đâu. Vì rằng, tôi nghĩ đến chị Nguyễn Thị Sơn qua tập Thơ & cảm xúc - Hạnh phúc quanh tavà những ai đã chọn lựa tâm thế sống dù không còn trẻ nhưng “Vẫn vui vẫn hát cho lòng thảnh thơi”. Tên gọi của lựa chọn này, chính là niềm vui sống.

                                     

Lời tác giả

Khi còn đi học, ở tuổi 17 tôi thích hát những bản nhạc tiền chiến như Áo anh sứt chỉ đường tà của Phạm Duy, Suối mơ của Văn Cao, Giọt mưa thu của Đặng Thế Phong...

Tôi cũng thích ngâm thơ và thích những bài thơ nhẹ nhàng như Qua đèo ngang của Bà Huyện Thanh Quan, diễn đạt ngây thơ chân thật như Em đi chùa Hương của Nguyễn Nhược Pháp, hoặc bàng bạc trữ tình như Tiếng thu của Lưu Trọng Lư, Hai sắc hoa Tigon của T.T.K.H,...

Anh Triệu chồng tôi là người làm thơ rất hay nhưng tôi thì chỉ chép thơ vào cuốn lưu nhạc chứ chưa bao giờ làm thơ.

Từ năm 1987, khi tôi trở thành Giám đốc doanh nghiệp nhà nước - LEGAMEX, rồi Hiệu trưởng Trường Cán bộ quản lý doanh nghiệp - CBAM, bận với công việc quản lý, dần dần tôi bỏ quên tính cách lãng mạn của mình, và cũng không còn có dịp để ca hát và ngâm thơ nữa.

Từ năm 2006, tôi mở trường Trung học Tư thục Duy Tân, gần gũi học sinh trung học, tôi cảm nhận bản năng ca hát của tôi như sống lại. Tôi dạy học sinh hát tiếng Anh và thấy mình trẻ lại với những bài hát Love is blue, Scarborough Fair, Que sera sera, Monday Morning, When we were young...

Khi thầy giáo Nguyễn Đình Đại, Phó Chủ tịch Hội đồng quản trị trường Duy Tân đề nghị tôi mở Hội thi thơ Facebook trường Duy Tân, tôi đã ủng hộ ngay. Tâm hồn thơ của tôi sống lại từ đây.

Thấm thoát mà tôi đã có hơn 100 bài thơ. Thơ của tôi đơn giản, chân chất, từ những cảm xúc đời thường, từ cụm hoa hồng nở thắm, từ những giọt mưa, từ tia nắng mặt trời xuyên qua tàn cây vú sữa, đàn chim sẻ nhảy nhót trong sân, những vạt nắng sớm mai, những chiều ráng đỏ xa xa, những dòng xe vội vã, dòng người hối hả bên khung cửa sổ... và chỉ một tách trà xanh, một ly cà phê sữa nóng, giãn cách trong thư phòng một mình mà ra thơ.

Vì thế, tôi cảm thấy thích thú in tập thơ đầu tay của mình với tựa đề: THƠ & CẢM XÚC - HẠNH PHÚC QUANH TA.

Rất mong được sự ủng hộ của quý anh chị, các bạn, các em, các cháu.

Tác giả Nguyễn Thị Sơn