VĂN HÓA

'Mêng mông chiều', thơ tình yêu hồi quan một nhân sinh

Đặng Tiến • 11-03-2020 • Lượt xem: 1000
'Mêng mông chiều', thơ tình yêu hồi quan một nhân sinh

Lê Thị Ái Niệm là một nữ sĩ từng có nhiều bài thơ hay trên thi đàn từ trước 1975. Theo dõi hành trình thơ của chị độc giả thấy một tình yêu thi ca chữ nghĩa bền bỉ trước không ít những biến cố, thử thách thăng trầm của cuộc sống. "Ta trân trọng chào bao yêu dấu cũ / Đến rồi đi như gió trắng qua đời". DDVN trân trọng giới thiệu bài viết về thơ Lê Thị Ái Niệm của nhà phê bình Đặng Tiến (Pháp) cho thi phẩm "Mêng mông chiều" (nxb Hội Nhà văn) mới nhất của chị. 

Tin liên quan:

Nguyễn Hữu Hồng Minh: Cầu vồng của thơ

‘Mặt trời soi vết thương yêu’ - đêm nhạc mới của Nguyễn Hữu Hồng Minh

Mênh mông chiều là một thời gian trong không gian đang chuyển màu theo ánh sáng rạt rào tâm cảm. Như câu hò Huế:

Thuyền ai trôi trước

Cho tôi lướt tới cùng

Chiều đã về, trời đất mông lung

Phải duyên nhau thì xích lại cho đỡ não nùng tiếng sương

Thơ Lê Thị Ái Niệm đúng theo tiền đề phảng phất tâm cảnh đó, trầm buồn dịu nhẹ. Ý thơ và lời thơ quyện thành một tâm thế duy nhất, bằng một bút pháp tài hoa, điêu luyện, nền nả, xây dựng trên niềm tin yêu cuộc sống.

 Ra mắt thi phẩm "Mênh mông chiều", Từ trái nữ sĩ Lê Thị Ái Niệm, TS Văn học Hoàng Kim Oanh, nhà văn Nguyên Minh, nhà phê bình Đặng Tiến. (Ảnh: Quán Văn) 

Xin cứ để tin yêu tràn cuộc sống

Trái tim em cứ bỏng cháy nỗi đời

Mỗi ngày qua là cộng thêm một ít

Muối trong hồn cứ mặn nữa muối ơi

Toàn tập Mênh mông chiều là một cách nhìn đời:

Chỉ còn nơi anh

Một chút xuân em rất muộn màng

Và cuộc đời vô cùng độ lượng

Vì bản thân Ái Niệm là môt tâm hồn độ lượng, tiêp nhận cuộc đời trong cách nhìn tương đối mà Trang Tử gọi là huyền đồng.

Nếu cuộc đời em không hề được gặp anh

Cũng có thể em yêu người khác …

Ô cuộc đời dễ thương quá phải không anh

Cứ lãng đãng trong em làm sao ấy

Nếu anh bỏ em thì dòng sông vẫn chảy

Thì thu mưa, hạ nắng vẫn nồng nàn

Quan niệm về tình yêu như thế là hồi quang một nhân sinh quan bao quát:

Em chẳng buồn đời bể dâu đâu

Bởi trời đất đâu cũng là dâu bể

Em sức người làm sao vá trời lấp bể

Nên em không buồn đời bể dâu đâu

Hiền triết an nhiên này làm nền tảng cho nguồn thơ Ái Niệm dịu dàng, thanh thản, thanh thoát:

Ta trân trọng chào bao yêu dấu cũ 

Đến rồi đi như gió trắng qua đời

Thơ Ái Niệm nền nã: chị nắm vững quy luật của thi pháp truyền thống, nên lời thơ tài hoa và điêu luyện, luôn luôn chừng mực, dịu dàng, đằm thắm.

Tôi đặc biệt trân quý thơ Ái Niệm từ nội dung nhân ái đến những lời thơ nhẹ nhàng mà thắm thiết, luôn luôn trang nhã và dạt dào nữ tính

Đà Nẵng 1.3.2019 

Nhà phê bình văn học ĐẶNG TIẾN

 

Bài thơ "Trong nỗi tình cờ" của Lê Thị Ái Niệm trên tạp chí Văn học số 14.4.1972

 

DDVN giới thiệu chùm thơ "Một chút tình quen" của Lê Thị Ái Niệm 

 

Tự họa

Em vẫn đi về vai áo chợ
Ngậm ngùi đen trắng cõi người ta
Làm sao níu lại màu mây cũ
Mà khóc đèn trăng chuyện hải hà!

 

Định đề

Chỉ còn nơi anh vằng vặc một vầng trăng
Những ngón tay đan - dòng sông lặng chảy
Cuộc đời ơi đã nồng nàn biết mấy
Bảy nổi ba chìm vật vã thân quen

Chỉ còn nơi anh nhịp đập trái tim em
Không gian đã lặng đi bao lần hò hẹn
Như những tháng năm xa bờ thuyền cập bến
Chỉ còn nơi anh hơi thở rộn ràng

Chỉ còn nơi anh một chút xuân em rất muộn màng
Và cuộc đời vô cùng độ lượng 
Bởi mùa thu cứ dịu dàng vương vướng
Nắng hanh vàng ngoài ngõ tháng ngày qua

Chỉ còn nơi anh mùa thơ ấu rất xa
Những giấc mơ hoa... một thời cơ cực
Những giận hờn và yêu thương rất mực
Chỉ còn nơi anh: Em tất cả vui buồn

 

Hiến dâng

Tôi có còn gì không!
Để trao tặng cuộc đời
Nầy là những niềm vui
Nầy là nhiều nỗi nhớ

Chân lý như trăng rằm?
Niềm vui như hội ngộ
Không có gì trăn trở
Trong lòng người hay sao?

Tôi còn gì để trao
Cho cuộc đời hoa nở
Hai bàn tay chai đá
Ôm cuộc đời nở hoa

 

Quây một vòng em đã đến bên anh
Tặng Ấn Lan Nguyên Chương

Thuở em hát mừng châu về hợp phố
Cứ đong đưa như gió thoảng bên trời
Cứ xao xuyến lời yêu không giấu nổi
Nhớ tóc thề buổi ấy đã yêu ai

Trời chớm hạ phượng thắp tình ngày cũ
Tay trong tay người kể chuyện lông bông
Chờ đợi mãi nửa vầng trăng viễn xứ
Quây một vòng – yêu người đã mênh mông

Ngọt ngào quá trời xanh và mây trắng
Vút cao đi cho vòm phượng thắp tình
Mùa non dại hồn theo người phổ nhạc
Hát cho đời với tất cả mê si

 

Bài thơ về Huế

Khi đến Huế em bỗng thành khách lạ
Quên hồn nhiên đâu đó thật bất ngờ 
Huế đã cùng em như người tình phụ
Mà rêu phong thành quách cũ chơ vơ

Bỗng hôm nay nhìn lại dòng sông cũ 
Soi mơ màng tóccủa ai bay
Chợt thương Huế thương mình da diết quá
Hoàng thành ơi... năm tháng áo người phai!

Đêm trăng trải lụa vàng trên sông biếc 
Lời thơ ai nghe lạnh cả khung trời 
Tình có xao đi nghìn cơn sóng vỗ 
Cũng về đây nồng thắm lại tình ơi!

Sông núi đền đài đường vào Thành Nội
Tà áo bay Đồng Khánh phượng thắp tình
Đò Thừa Phủ ai qua ai đứng đợi
Để Tràng Tiền nghiêng bóng dưới trời xanh

1992

 

Sài Gòn dưới mắt ta đêm nay

Tối trên cao nhìn xuống
Buồn thăm thẳm dưới kia 
Đời bao nhiêu biến động 
Tình bao lần đi qua

Đường ngả ba ngả bảy
Đầy đèn đỏ đèn xanh
Con đường nào người đến 
Hay suốt đời loanh quanh

Sài Gòn đêm rộn ràng
Như tim ta mười sáu 
Sài Gòn đêm khuya muộn
Ta nửa đời nhớ thương

Sài Gòn đêm buồn hiu 
Nhìn ra sông mưa đổ 
Đâu quê người quê ta
Rồi bỗng nhiên lệ nhỏ

Mai người về sông Hậu 
Mai ta về sông Hương 
Đã nghìn trùng xa cách
Ta ôm buồn một phương

Nhà thơ Lê Thị Ái Niệm và nhà phê bình Đặng Tiến (Ảnh: Hoàng Kim Oanh) 

Một chút tình quen

Đọc được thư người lòng xao xuyến
Tưởng như quen biết tự ngàn năm
Nghe mây rón rén vào cơn mộng
Muốn đạp đất trời để đến thăm

Người bỏ xa quên lâu quá nhỉ
Mười năm người nhớ một dòng sông
Còn em tự thuở rời tay sách
Quê cũ đìu hiu nước mấy dòng

Người ở quanh ta dù hờ hững 
Có trăng sao làm bạn tình say 
Một sáng trời hồng hong tóc biếc 
Mình đâu ngờ hạnh phúc ở trong tay

Từng đêm người thấy trăng sao khóc 
Trời bỗng buồn hiu ở phương nầy 
Tóc dài không buộc chân người được 
Chỉ thấy đêm sầu trăng lặng soi

Thời gian em không nghe dài nữa 
Tự một đêm nao đọc thơ người 
Nghe người cười khóc trên trang giấy
Đã níu hồn em rách tả tơi

Người sống phương trời như lá gió 
Quen dòng sông mà lạ dòng sông
Bởi nước trôi hoài không đứng lại
Hay lá còn chờ ngọn thu phong

Muốn vướng chân người tà áo lụa 
Sẽ hát người nghe buổi đói lòng
Người sẽ quên đi đời đen trắng
Quên thân bèo sóng vỗ long đong

Sẽ khóc thương người như đã khóc
Thương mình khi thấy bóng gương soi
Muốn đến thăm người khi người bệnh 
Nhưng phương trời mù mịt tăm hơi

Gác hẹp người về khi ấm lạnh
Em ước ao là giọt nắng cuối mùa
Soi sáng tình người xua bóng tối 
Bởi đời người đã trải lắm thiệt thua

Sông đầy nhưng máu người là biển
Chở mấy dòng sông trở lại nguồn 
Em mơ một thuở dừng chân lại 
Xõa tóc bên cầu để nhớ thương

Nợ áo cơm níu chân người lại 
Tiếng hát người vang mãi đến đây 
Gông dù nặng không buộc thơ người được
Bởi hồn người ẩn núp trong mây

Rồi một sáng chim về mở hội
Mặt trời hồng soi bóng sông xanh
Sẽ kể người nghe cuộc đời ấm lạnh
Giấu sau tay và trong trái tim hồng

Mộng cũng muốn mình là Trang Tử
Mặc tình người xuôi ngược bon chen
Nhưng nước mắt có trong nhịp thở
Máu ưu phiền đã thấm nửa tim quen

Thương một chút tình tìm tri kỷ
Mười năm dài có thấm vào đâu
Suốt một kiếp người chưa chắc được
Đời thả mơ về phố Hợp châu

Gởi đến người mong manh giọt nắng
Gởi chiều âm thầm chở chuyến ngày qua
Phương trời đó héo hon cánh Hạc
Thơ của người đã hé nụ Thành Hoa

9-11-1973

LTAN