ĐỜI SỐNG

Khám phá: Cuối năm bạn muốn về đâu?

Minh Ngữ • 16-01-2022 • Lượt xem: 159
Khám phá: Cuối năm bạn muốn về đâu?

Con người, bất kể phiêu bạt đến đâu, trong tâm của ai cũng đều có một ngôi nhà mong ước được trở về. Trên đời cảnh đẹp vô số, nhưng phong cảnh đẹp nhất lại chính là con đường trở về nhà...!

Tin và bài liên quan: 

Bức ảnh trong phòng ngủ Cha tôi

Tháng ngày không tọa độ - Thơ Nguyễn Hữu Hồng Minh 

Nguyễn Hữu Hồng Minh: Thơ là lý do tồn tại

Đọc 'Vỉa từ': Thi ca, Kịch nghệ và sự Chuyển hóa Bản thân 

Lê Trọng Phương (ĐH Đức): Nguyễn Hữu Hồng Minh, Cầu vồng của thơ

Nghệ thuật Nguyễn Hữu Hồng Minh: Cánh hoa giữa vực thẳm và đỉnh cao

Cho dù có quên đi tất cả, chúng ta cũng không thể quên được con đường về nhà. Cho dù cả năm trời, chúng ta chỉ đi trên con đường ấy một lần, nó vẫn quen thuộc đến từng viên gạch, từng ngọn cỏ, từng ngã rẽ hay từng góc nhà...

Dù đôi chân bạn đi khắp bốn phương, trái tim bạn vẫn luôn chất chứa một nỗi niềm mang tên quê hương. Chính vì vậy, cho dù thế giới ngoài kia đẹp đẽ, hấp dẫn đến nhường nào, không gì có thể đẹp bằng con đường về nhà. Con đường quê hương mà không một ai có thể quên được.

Cho dù bao xa, cho dù khó khăn đến mấy, cứ mỗi dịp xuân về, chúng ta đều háo hức lên đường về quê. Cho dù con đường ấy có gió, có tuyết, có nắng mưa, có bụi bay mịt mù, chúng ta vẫn hăm hở khăn gói chuẩn bị dấn bước. Không có gì buồn và khổ bằng việc một đứa con phải ăn tết xa nhà, xa cha mẹ, quê hương. Không có gì vui vẻ bằng việc sau nhiều năm bôn ba vất vả, chúng ta được trở về trong vòng tay của quê hương, nơi chữa lành mọi nhọc nhằn, mệt mỏi. Bởi vì ở cuối con đường đó là nơi bao lo toan nhọc nhằn của chúng ta sẽ biến mất, bao buồn khổ không còn trong tim.

Cho dù không ồn ào đông đúc, cho dù không nhộn nhịp như thành phố phồn hoa, con đường ấy cũng không bao giờ cô đơn. Đó là đường về nhà.

Luôn có một con đường như thế: Nó không chỉ là một con đường phủ lên bởi xi măng, gạch đá. Nó còn chất chứa bao suy nghĩ, tâm tư và sự mong đợi của hàng triệu gia đình...!Nó có thể rất bình thường với bao người khác, nhưng lại chính là con đường đặc biệt nhất của riêng ta. Bất kể chúng ta đang ở phương trời nào, con đường đó vẫn luôn ở nằm sâu trong trái tim mình. Đó chính là đường về nhà. Cũng chính là con đường về với quê hương, mẹ cha thân thuộc...!

Có một con đường, có lẽ bạn một năm chỉ đi một lần, nhưng lại vô cùng quen thuộc...!

Có một con đường, có lẽ không thể so sánh được với nơi phố thị phồn hoa, nhưng trong tâm mỗi người lại chính là nơi náo nhiệt nhất...!

Có một con đường, chất chứa bao nhiêu ký ức của bạn và người thân, có thể trong mắt người khác, đó chỉ là con đường bình thường, nhưng đối với bạn lại vô cùng thân thương...!

Bất kể ở nơi nào, trong lòng mỗi người đều có một cố hương. Bất kể phiêu bạt đến đâu, trong tâm của kẻ lãng tử đều có một ngôi nhà mong ước được trở về. Đó chính là con đường trở về nhà...!

Đường về nhà dù xa xôi, cũng đều muốn một ngày được trở về. Một người ở bên ngoài bất kể ăn uống kham khổ ra sao, chịu đựng mệt mỏi thể nào, trong tâm đều nhớ mãi không quên, chính là mong được “về nhà”...!

Nhà kia có lẽ ở nơi rất xa, tận nơi núi thẳm rừng sâu, đường về bao nhiêu gập ghềnh hiểm trở; cũng có lẽ, nó nằm ngay ở nơi góc phố thị, từ xa xa mà ngắm nhìn thành phố phồn hoa; cũng có lẽ, ngôi nhà kia nằm ở vùng nông thôn bình dị, nơi có những gốc cây cổ thụ, đã chứng kiến quá trình lớn lên của bạn mỗi ngày...!

Khi tâm trí nhớ đến những ký ức về con đường về nhà, trong lòng sẽ dâng lên một sự ấm áp khó tả...

Đặc biệt là những dịp cuối năm, trong biển người xa lạ, nhưng trong lòng ai cũng đều chung một mục tiêu, chính là được trở về nhà...!

Con đường kia, có lẽ có gió, có nắng cháy, có mưa bay, có bụi đất tung mù, nhưng mỗi khi chuẩn bị hành lý để lên đường, trong lòng mỗi người lại thấy phong cảnh nơi con đường kia từ đầu đến cuối vẫn là đẹp nhất!

Bởi vì ở nơi cuối con đường kia, là nơi dù bạn có đau thương buồn khổ, cũng vẫn có người tiếp nhận bạn, là nơi cho bạn cảm giác yên ấm, an ủi!

Con người vốn rất kỳ lạ, thời niên thiếu thì mong muốn được vỗ cánh bay xa, chỉ mong có một ngày được rời xa quê hương, hơn nữa đi càng xa càng tốt, cho rằng như vậy mới thực sự là được độc lập...

Nhưng cuối cùng khi đã rời xa gia đình, rời xa cha mẹ, mới lại bắt đầu tưởng nhớ những ngày tháng ấm áp, vui vẻ bên gia đình. Ở nơi thành thị, cảm thấy lạc lõng, mỗi khi nhớ tới cố hương, hết thảy ký ước nơi đó đều trở thành hồi ức không quên được...!

Trên chuyến tàu, chuyến xe trở về nhà, nghĩ đến cảnh được gặp lại cha mẹ, gặp lại xóm làng, thì ngoài cửa sổ phong cảnh dù khô héo, đập vào mắt cũng là phong cảnh đẹp nhất. Bởi nơi đó, hết thảy ký ức, hết thảy những ngày tháng tuổi thơ êm đềm vẫn còn tồn tại. Đường về nhà, chính là con đường đi thẳng vào trong tâm, mãi mãi không bao giờ phai mờ được...!

Minh Ngữ