Review ‘Nhà trấn quỷ’: Ma quỷ chỉ là cái cớ, ‘tâm ma’ người sống mới là nỗi ám ảnh thật sự

Hữu Việtt
02/02/2026
175 lượt xem
Lấy cảm hứng từ câu chuyện có thật trên podcast The Ghost Radio, "Nhà trấn quỷ" mang dáng dấp quen thuộc của phim ma Thái, nhưng gây chú ý nhờ không khí u ám và nỗ lực đào sâu “tâm ma” con người, dù cú twist cuối vẫn còn gây tranh cãi.

Nhà trấn quỷ (Our House) được chuyển thể từ một câu chuyện dài kỳ từng gây bão trên podcast kinh dị nổi tiếng The Ghost Radio của Thái Lan – kênh phát sóng sở hữu hơn 8 triệu người theo dõi. Câu chuyện gốc xoay quanh một căn nhà bí ẩn, bầu không khí rùng rợn cùng những người hàng xóm mang vẻ ngoài hiền lành nhưng ẩn chứa nhiều điều đáng ngờ.

Khi đưa chất liệu này lên màn ảnh rộng, đạo diễn Khom Kongkiat Khomsiri từng khẳng định ông giữ lại đến 90% tinh thần nguyên tác. Có lẽ chính sự trung thành ấy đã giúp Nhà trấn quỷ tạo được hiệu ứng truyền miệng tích cực tại Thái Lan và đạt doanh thu phòng vé khá ổn, dù không sở hữu dàn sao hạng A hay chiến dịch quảng bá rầm rộ.

Ma nữ tóc dài – mô-típ quen thuộc của kinh dị Thái

Câu chuyện bắt đầu với Win (Teeradetch Metawarayut) và Pat (Sarunrat Puagpipat), một cặp vợ chồng trẻ đang háo hức chờ đón đứa con đầu lòng. Họ mua được một căn biệt thự rộng lớn với mức giá “hời” đến bất ngờ. Niềm vui nhanh chóng đi kèm lời cảnh báo: tốt nhất không nên tò mò hay giao du với những người hàng xóm xung quanh.

Ảnh: Internet

Và đúng như câu nói “của rẻ là của ôi”, những bất thường dần xuất hiện. Từ bà lão hàng xóm thường xuyên thực hiện các nghi lễ kỳ quái, người bảo vệ với hành vi khó hiểu, đến người phụ nữ trẻ sống cạnh bên luôn toát lên vẻ bí hiểm. Không lâu sau, Pat bắt đầu có những biểu hiện lạ, trong khi Win lại cố chấp bám trụ trong căn nhà, bất chấp hàng loạt dấu hiệu nguy hiểm.

Về mặt cốt truyện, Nhà trấn quỷ không thoát khỏi mô-típ quen thuộc của phim ma Thái Lan: ma nữ tóc dài, oán linh báo thù, quá khứ nhuốm màu bi kịch. Đây từng là “công thức vàng” làm nên thành công cho những tác phẩm như Shutter (2004), Alone (2007) hay loạt Art of the Devil. Tuy nhiên, sau thời kỳ hoàng kim, kiểu kể chuyện này dần rơi vào lối mòn với các chi tiết lặp lại và những cú jump-scare dễ đoán.

Câu hỏi đặt ra là: Nhà trấn quỷ liệu có vượt lên khỏi cái bóng của những tác phẩm tiền bối? Phần mở đầu của phim thực sự gây ấn tượng khi dẫn dắt khán giả theo hành trình “an cư lạc nghiệp” đầy hy vọng của đôi vợ chồng trẻ, rồi từng bước kéo họ và người xem vào vòng xoáy bất an.

Ảnh: Internet

Không khí phim được xây dựng khá tốt: một thế lực vô hình dần ám lấy Pat khi cái thai lớn lên từng ngày, trong khi Win cũng bắt đầu có những dấu hiệu bất thường. Căn nhà từng được xem là tổ ấm lý tưởng hóa ra lại là chiếc bẫy giam cầm cả gia đình.

Ảnh: Internet

Điểm thú vị nằm ở nhân vật Win. Anh không chỉ đơn thuần là người chồng cố chấp, mà còn mang trong mình chấp niệm sâu sắc về “mái nhà” thứ anh chưa từng có trong tuổi thơ nghèo khó. Chính khao khát ấy khiến Win bất chấp nguy hiểm, sẵn sàng đối đầu với thế lực tà ác để giữ lại căn nhà. Câu hỏi đặt ra là: liệu đó chỉ là chấp niệm, hay còn một bí mật khác đang bị che giấu?

Khi “tâm ma” còn đáng sợ hơn ma quỷ

Vấn đề của Nhà trấn quỷ nằm ở chỗ Win gần như không có “vũ khí” nào để đối đầu với oán linh. Anh không sở hữu năng lực tâm linh, cũng không có yếu tố đặc biệt giúp xoay chuyển cục diện. Sự liều mạng của nhân vật vì thế đôi lúc trở nên khó thuyết phục, nhất là khi những hiểm họa ngày càng đe dọa đến tính mạng người thân.

Ảnh: Internet

Pat, ngược lại, là người sớm nhận ra sự bất ổn của căn nhà. Tuy nhiên, cô lại không đủ khả năng cả về tâm lý lẫn vị thế để thay đổi quyết định của chồng. Bi kịch vì thế không chỉ đến từ thế giới siêu nhiên, mà còn xuất phát từ sự cố chấp và những lựa chọn sai lầm của con người.

Cú twist gây tranh cãi ở hồi kết

Nhà trấn quỷ sở hữu một cú twist ở cuối phim nhằm lý giải nguồn gốc của oán linh. Ý đồ của đạo diễn khá rõ ràng: tạo ra một cú “lật bài” buộc khán giả phải nhìn lại toàn bộ câu chuyện. Tuy nhiên, thay vì mang đến cảm giác thỏa mãn, twist này lại gây hoang mang và tranh cãi.

Ảnh: Internet

Việc kéo quá khứ của Win vào trung tâm bi kịch bị đánh giá là thiếu logic. Với những gì được hé lộ, phản ứng hợp lý nhất của một người bình thường hẳn phải là rời xa căn nhà càng sớm càng tốt, thay vì cố thủ đến cùng. Chính điểm này khiến hồi kết của phim trở nên gượng gạo, dù ý tưởng ban đầu không hề tệ.

Ảnh: Internet

Dẫu còn nhiều hạn chế về kịch bản, Nhà trấn quỷ vẫn ghi điểm ở khâu tạo dựng không khí. Các khung hình u ám, âm thanh ám ảnh cùng những màn jump-scare đặc trưng được sử dụng tương đối hiệu quả, đủ để khiến khán giả giật mình và duy trì cảm giác căng thẳng. Nếu bạn chưa quá “bội thực” với dòng phim ma nữ tóc dài của điện ảnh Thái Lan, Nhà trấn quỷ vẫn là một lựa chọn xem được: không mới mẻ đột phá, nhưng đủ rùng rợn để nhắc người xem rằng đôi khi, thứ đáng sợ nhất không phải ma quỷ, mà chính là “tâm ma” của người sống.

Chưa có bình luận.

Bình luận bài viết (0)