Review phim “Nhà mình đi thôi”: Kịch bản đơn giản nhưng chạm đến trái tim

Hữu Việtt
6 Giờ trước
45 lượt xem
“Nhà mình đi thôi” là tác phẩm điện ảnh đầu tay của Trần Đình Hiền, khai thác đề tài gia đình đa thế hệ với những mâu thuẫn đời thường. Dù cốt truyện khá dễ đoán, bộ phim vẫn ghi điểm nhờ sự chân thực và cảm xúc gần gũi với khán giả trong dịp đầu năm.

Thị trường điện ảnh dịp Tết 2026 chứng kiến sự bùng nổ của các tác phẩm thiên về kỹ xảo hoặc drama cao trào. Trong bối cảnh đó, Nhà mình đi thôi lại chọn cho mình một nhịp độ chậm rãi và an toàn hơn hẳn. Không cố gắng tạo ra những cú xoắn não (plot twist) kinh điển, bộ phim đầu tay của đạo diễn Trần Đình Hiền tập trung khai thác những rạn nứt âm ỉ trong một gia đình nhiều thế hệ nơi mà sự thiếu lắng nghe đã tạo ra những khoảng cách vô hình giữa những người cùng chung huyết thống.

Chuyến du lịch bất đắc dĩ và những bí mật chưa kể

Trung tâm của câu chuyện là Phương (do Uyển Ân thủ vai), một cô gái trẻ năng động trong ngành du lịch. Để nắm bắt cơ hội thăng tiến quan trọng, Phương cần thực hiện một đề án thực tế: đưa cả gia đình tham gia vào một chương trình truyền hình ghi lại hành trình du lịch dài ngày. Điều trớ trêu là ngoại trừ Phương, tất cả các thành viên còn lại đều tin rằng đây chỉ là một chuyến nghỉ dưỡng thuần túy.

Ảnh: Internet

Đại gia đình này là một tập hợp của những cá tính hoàn toàn đối lập, gồm có: bà nội (NSND Kim Xuân): một người phụ nữ truyền thống, có niềm tin mạnh mẽ vào tâm linh; Ba (NS Ngọc Sơn): đại diện cho kiểu người cha hay cằn nhằn, nóng tính và khó chiều. Mẹ Lành (NSND Hồng Vân thủ vai) là một người vợ, người mẹ hiền hậu, cam chịu và luôn nỗ lực giữ hòa khí. Vợ chồng em trai (Đoàn Thế Vinh – Michelle Lai) lại là cặp đôi “vô công rỗi nghề”, có phần tưng tửng, mang lại tiếng cười cho phim.

Sự lệch pha trong lối sống và quan điểm giữa các thế hệ đã biến chuyến đi vốn để gắn kết trở thành một “chiến trường” tâm lý. Tại đây, những mâu thuẫn tích tụ bấy lâu và mục đích thật sự của Phương dần lộ diện, buộc mỗi người phải tháo bỏ lớp mặt nạ để đối diện với cảm xúc thật của chính mình.

Kịch bản: Khi sự bình dị trở thành sức mạnh

Xét một cách khách quan, Nhà mình đi thôi sở hữu một cấu trúc kịch bản vô cùng đơn giản và có phần dễ đoán. Ngay từ những phân đoạn đầu tiên, khán giả có thể dễ dàng hình dung lộ trình của phim: mâu thuẫn bùng nổ, căng thẳng đẩy lên đỉnh điểm và kết thúc bằng sự thấu hiểu, hóa giải. Phim gần như không sử dụng các nút thắt phức tạp để đánh đố người xem.

Ảnh: Internet

Tuy nhiên, chính sự đơn giản này lại tạo nên sức nặng đồng cảm. Người xem dễ dàng nhận ra bóng dáng của gia đình mình thông qua những bữa cơm căng thẳng vì bất đồng quan điểm. Những cuộc tranh luận nhỏ nhặt vô tình khơi lại những vết thương lòng sâu sắc. Những khoảnh khắc im lặng đáng sợ khi không ai biết cách mở lời với người thân.

Ảnh: Internet

Bộ phim không cố gắng gồng mình để trở thành một tác phẩm nghệ thuật hàn lâm. Thay vào đó, nó chọn cách kể chuyện chân phương, đủ để bất cứ ai từng sống trong một gia đình đều cảm thấy được an ủi và thấu hiểu.

Tiết chế cảm xúc – Điểm cộng cho trải nghiệm đại chúng

Ảnh: Internet

Một ưu điểm lớn của Nhà mình đi thôi chính là cách điều tiết cảm xúc. Phim đan xen các yếu tố hài hước vừa vặn, giúp không khí không bị nặng nề. Các phân đoạn xúc động được xử lý tinh tế, không sa đà vào việc khóc lóc lê thê gây mệt mỏi cho người xem. Lối kể chuyện an toàn và trực diện này phù hợp với tâm lý khán giả đại chúng trong những ngày đầu năm mới, khi họ cần một tác phẩm nhẹ nhàng để suy ngẫm về tình thân.

Đánh giá chung: Đủ cho một mùa Tết đoàn viên

Mặc dù chưa thể coi là một kiệt tác xuất sắc về mặt kỹ thuật điện ảnh hay ngôn ngữ hình ảnh, Nhà mình đi thôi vẫn hoàn thành tốt sứ mệnh của mình. Phim giống như một tấm gương phản chiếu những góc cạnh quen thuộc nhất của đời sống gia đình Việt Nam hiện đại.

Ảnh: Internet

Bộ phim của Trần Đình Hiền đã chứng minh rằng: đôi khi không cần những kịch bản quá lẫy lừng hay cao siêu, chỉ cần sự chân thành và gần gũi là đủ để chạm tới trái tim khán giả. Đây là bộ phim lý tưởng để cả gia đình cùng ngồi lại bên nhau, để mỗi người tự nhìn lại mình và học cách yêu thương người thân theo một cách bao dung hơn.

Nhà mình đi thôi là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về giá trị của sự lắng nghe trong gia đình. Nếu bạn đang tìm kiếm một bộ phim không quá căng thẳng nhưng vẫn đủ sâu sắc để cùng người thân thưởng thức dịp Tết này, đây chắc chắn là một lựa chọn đáng cân nhắc.

Chưa có bình luận.

Bình luận bài viết (0)