lang thang

Lang thang cùng mây trắng trời xanh (tiếp theo)

Lang thang cùng mây trắng trời xanh (tiếp theo)

Hình ảnh “trường thiên” thường đi với “cô vân” trong cổ thi như một cặp phạm trù đối xứng mà hài hòa. Có mây lẻ, trời xanh thì mới có cái tôi sừng sững cô độc của thi nhân Lý Bạch trong “Độc tọa Kính Đình san” (Ngồi một mình trên núi Kính Đình): “Chúng điểu cao phi tận – Cô vân độc khứ nhàn…”
Bài viết liên quan