Tết của người mới ‘trưởng thành’

Nguyễn Tuấn Kiệt
5 Giờ trước
39 lượt xem
Hồi nhỏ, Tết trong tôi là một điều gì đó rất khó tả. Tôi có thể cảm nhận được hương thơm của ngày Tết, thấy được những hình ảnh long lanh, lấp lánh của mùa xuân từ một hay hai tháng trước. Còn bây giờ, khi đã được gọi là “trưởng thành”, tôi nhận ra Tết vẫn ở đó, nhưng cách tôi cảm nhận về nó đã khác đi rất nhiều.

Sự thay đổi ấy bắt đầu từ sự bận rộn. Ngày xưa, tôi mong Tết từng ngày chỉ để được mặc những bộ quần áo mới mà mẹ mua cho, được nhận những phong bao lì xì từ người lớn, ăn những món ngon mà ngày thường hiếm khi được thưởng thức. Tết khi ấy là những gam màu rực rỡ và tràn đầy thanh âm của sự náo nức. Nhưng khi đôi vai tôi đã bắt đầu gánh vác những áp lực của người lớn, hương thơm của Tết không còn đến từ mùi mứt hay mùi pháo, mà lại đến từ cảm giác nhẹ nhõm khi được đóng lại chiếc laptop, khép lại một năm làm việc miệt mài.

Tết xưa hay nay có nhiều điểm tương đồng và khác nhau, đó cũng là minh chứng cho sự trưởng thành của mỗi con người – Ảnh: Internet

Bây giờ, thay vì háo hức xem nhà mình có bao nhiêu bánh chưng, tôi lại thấy trân trọng hơn khoảnh khắc ngồi lặng im nhìn mọi thứ, nhìn ánh nắng đổ trên tán lá ngoài sân chẳng hạn. Những cuộc vui ồn ào, những chuyến đi chơi Tết kéo dài từ sáng đến tối dần nhường chỗ cho nhu cầu được chữa lành. Tôi nhận ra mình không còn quá mặn mà với việc phải có mặt ở mọi tụ điểm check-in sầm uất, mà lại thích cùng mẹ đi chợ hoa, chỉ để ngắm nhìn sự hối hả của dòng người và tìm lại chút dư vị quen thuộc của ngày xưa cũ.

Cách tôi kết nối với thế giới cũng khác. Những lời chúc giờ đây có thể gửi qua một cái chạm tay trên màn hình, lì xì có thể là những con số may mắn hiện lên trong ứng dụng ngân hàng. Nhiều người bảo như thế là mất đi cái chất của Tết, nhưng với tôi, đó là cách mà thế hệ mình đang thích nghi. Giữa một cuộc sống quá nhanh, chúng tôi chọn cách tối giản những nghi thức để dành trọn vẹn tâm trí cho những người thực sự quan trọng. Sự ấm áp bây giờ không nhất thiết phải đến từ một đám đông hò hét, mà đôi khi chỉ là một bữa cơm tất niên ít món hơn nhưng tiếng cười lại chân thật hơn.

Tết của tôi ở hiện tại có lẽ ít đi những mơ mộng, nhưng lại nhiều hơn những khoảng lặng để soi chiếu chính mình. Tôi không còn mong Tết để được nhận lấy nhiều thứ từ mọi người, mà mong Tết để được cho đi, được trở về với gia đình, và trở về với chính tâm hồn đang cần được nghỉ ngơi sau những tháng ngày vùng vẫy ngoài xã hội. Có thể cách tôi đón Tết đã không còn giống như đứa trẻ của hơn mười năm trước, nhưng cái cốt lõi của sự đoàn viên thì vẫn thế, chỉ là nó đang được bao bọc bởi một lớp vỏ trưởng thành và bình lặng hơn.

Chưa có bình luận.

Bình luận bài viết (0)