GIẢI TRÍ

White Bridge – Phép màu từ những điều giản dị

Hữu Vi • 28-08-2022 • Lượt xem: 152
White Bridge – Phép màu từ những điều giản dị

Phim White Bridge của đạo diễn người Iran Ali Ghavitan là một câu chuyện giản dị về phép màu đến từ tình thương và sự kiên nhẫn.

Trẻ em là đề tài ưa thích của phim Iran. Điều này ta có thể thấy ở Những đứa trẻ thiên đường (Children of Heaven) năm 1997 của đạo diễn Majid Majidi được xem là một trong 10 tác phẩm điện ảnh hay nhất của đất nước Ba Tư này. Phim kể chuyện hai anh em nhà nghèo chung nhau một đôi giày đi học... Để kịp giờ người anh phải chạy thật nhanh và chính nhờ sự tập luyện bất đắc dĩ đó em giành giải nhất một cuộc thi chạy. Cậu bé thất vọng vì điều này và chỉ muốn giải ba để được một đôi giày. Tác phẩm là một câu chuyện cảm động về tình cảm gia đình, lòng trung thực và nỗ lực vượt khó.

Baharah cô đơn bên cây cầu vắng là hình ảnh khá ám ảnh trong phim White Bridge

Năm 2017, Ali Ghavitan ra mắt phim White Bridge (Chiếc cầu trắng) cũng lấy đề tài về trẻ em. Sau một tai nạn Baharah phải chịu thương tật, chân đi cà nhắc, lại chỉ dùng tay trái. Để cô được đến lớp, ngành giáo dục yêu cầu bé phải kiểm tra khả năng tư duy và không vượt qua được các bài kiểm tra. Thậm chí Baharah không phân biệt được các màu trắng, đỏ, vàng. Bộ giáo dục cho rằng bé không chỉ khuyết tật về thể chất, khả năng tư duy cũng có vấn đề.

Một ngôi trường nhận Baharah nhưng bé nhanh chóng bị đuổi học. Hiệu trưởng chỉ xuống dòng sông cạn dưới một cây cầu cầu bảo rằng: Bao giờ nước sông lại chảy thì sẽ cho cô bé trở lại lớp.

Baharah ra cầu ngồi đợi. Một ngày bé nghe được tiếng đàn của cậu bạn học. Nhạc âm khiến Baharah phấn khích hẳn lên. Bé hào hứng học chữ và đọc được các chữ cái, số đếm. Cậu bạn cho Baharah biết thứ nhạc cụ cậu vẫn chơi là đàn Dutar, nhạc cụ phổ biến ở Iran và vùng Tây và Nam châu Á.

Một người đàn ông tốt bụng là Braham muốn giúp cô bé và thuyết phục Bộ Giáo dục rằng những đợt kiểm tra thất bại là do cô bé quá mệt vì phải đi đường xa. Chẳng ai tin ông. Braham tìm đến cây cầu và chuyện trò cùng bé gái rồi nhận ra bé bị mù màu. Đó là vấn đề khiến cô không phân biệt được đâu là trắng, đỏ và vàng.

Niềm vui của Baharah khi nhìn thấy nước lại chảy trên sông

Như một phép màu, dòng sông bỗng cuồn cuộn nước. Lũ quét. Baharah báo với hiệu trưởng. Bà ta ngạc nhiên hỏi những người đàn ông: Nước từ đâu đến vậy rồi đóng sầm cửa xe lái đi trong nỗi thất vọng tràn trề của bé gái.

Những người bạn xuất hiện hỏi han. Baharah bảo nước sông đã trở lại nhưng cô hiệu trưởng không chấp nhận sự thật đó. Những người bạn khuyên cô làm lại các bài kiểm tra. Họ đưa ra bảng màu và chỉ dẫn cho cô nhưng vô hiệu. Cô chỉ có thể nhận ra các màu sắc từ những đồ vật được gợi ý trước. Cậu bạn có cây đàn Dutar đưa ra cái mũ đỏ nhưng rơi xuống sông mất. Khi đám bạn chạy xuống sông để vớt lại chiếc mũ thì Baharah kêu lên “màu đỏ kia”. Em đã nhận ra sắc màu của chiếc mũ do cậu bạn nói lại từ những cuộc gặp trước. Bahara đã khỏi chứng mù màu do ảnh hưởng của tai nạn.

Đạo diễn Ali Ghavitan

Người xem sẽ thất vọng nếu muốn một phim với những tình tiết tâm lý gây cấn như điện ảnh Hoa ngữ hay Âu Châu. Người xem quen với phim Mỹ cũng sẽ cảm thấy nhàm chán khi những cảnh quay đen trắng xuất hiện hơi nhiều dưới con mắt của một người mù màu. Cảnh bà mẹ đạp xe chở theo đứa con gái lặp đi lặp lại. Thậm chí có những cảnh quay chỉ hiện thị bóng của chiếc xe đạp trên đường. Nhưng đó là những ẩn dụ khi nhà làm phim chơi với hình ảnh. Có những cảnh quay “đốn tim” người xem như cái hôn của đứa con gái lên bức ảnh của người cha trong nghĩa địa hay đôi giày được quay từ từ, rất thấm.

Bằng câu chuyện như chuyện học hành, chuyện trẻ khuyết tật, đạo diễn Ghavitan đã nói lên nhiều điều về lòng vị tha, sự kiên nhẫn và cả phép màu từ những điều bình dị.