‘Xuyên trăm năm, em về tinh khôi’
Thoạt nghe, Em về tinh khôi là một ca khúc trữ tình về tình yêu, về nỗi nhớ. Thế nhưng, dường như đây là một ca khúc về một thứ đã từng là tình yêu, đã từng là đời thực.
Cả bài hát là một chuỗi những lời cầu xin trong những chữ “biết đâu”. Biết đâu em xa vời vợi, biết đâu ta quên chờ đợi, biết đâu tan cơn mộng lành, để rồi xin cất giữ trái tim này, nhớ nhung phút giây.
Lời ca nhẹ nhàng khiến người ta không để ý rằng những câu chữ ấy tàn nhẫn đến chừng nào. Không ai biết vì sao, không gì là rõ ràng, không ai đúng, ai sai. Như thể chỉ là một lời chào mà mình không kịp hiểu?
Tình yêu luôn kết thúc vì một biến cố lớn? Có vẻ không phải ai cũng vậy, chỉ nhạt đi một chút, lệch đi một chút, rồi đến lúc em thấy tim ta chật chội và em đã theo cùng ánh dương. Lúc nhận ra thì hình ảnh của em cũng đã thênh thang mấy khói.
Em về tinh khôi không cố giữ lại những gì đã qua đi. Ta chỉ xin: xin cho ta một khắc reo ca vui cùng với em.
Không một đời, không ngày mai, chỉ một khoảnh khắc đủ đẹp để nhớ.

Em về tinh khôi không phải là một sự trầm trồ. Đây như một kết thúc. Em vốn không phải tinh khôi, tình yêu vốn không thuần khiết. Chỉ là, em trong tôi đã quay về tinh khôi, về lúc đẹp nhất ở trong tôi, trong một nỗi nhớ xa xôi ngàn năm.
Tôi nghĩ cái đẹp nhất trong bài này không phải là tình yêu vĩnh cửu, là cách người ta biết buông. Không kịch tính, không đau đớn quá mức. Không níu kéo, không phải vì không còn gì, chỉ là ta nên đặt mọi thứ xuống đúng lúc, đừng làm hỏng những gì đã từng quá đẹp.
Em vẫn còn ở đâu đó, nhưng em của tôi sẽ mãi ở đây, dù xuyên trăm năm, em về tinh khôi.
Và đôi khi, như vậy là đã đủ rồi.
Bình luận bài viết (0)
Bạn cần đăng nhập để bình luận.
Cảm ơn bạn đã đăng ký.
Chúng tôi rất vui khi có bạn đồng hành cùng hành trình lan tỏa những điều tích cực.
Khám phá ngay để bắt đầu trải nghiệm những tính năng tuyệt vời dành riêng cho bạn!
Hậu trường
Âm nhạc
Thời trang
Phim
Họ đã nói
TV Show
Triển lãm
Hội hoạ
Kết nối bạn đọc
Đò đưa
Việt Nam
Thế giới
Chưa có bình luận.