Gói ghém yêu thương trong vườn rau ngày Tết

Nữ Trương
3 Giờ trước
25 lượt xem
Tết đến, bạn mong chờ điều gì nhất? Với tôi, chỉ là tô mì nóng hổi cùng vài đọt cải đắng sau vườn má trồng.

Những ngày giáp Tết, làng quê như thức dậy sớm hơn thường lệ. Đất ngoài vườn được xới lên, tơi mềm, mang theo mùi ẩm ngai ngái quen thuộc. Những luống rau mới gieo xanh non, mỏng manh mà đầy hy vọng. Người lớn đi ngang qua vườn hay nhắc nhau: “Trồng thêm ít rau cải, Tết con cái về ăn cho mát ruột.” Trong nhịp rộn ràng ấy, vườn rau không chỉ là chuyện bữa ăn, mà còn là một sự chuẩn bị âm thầm, lặng lẽ cho ngày đoàn viên.

Vườn rau xanh non mới nhú của mẹ – Ảnh: Duyên Dáng Việt Nam

Ở quê, người ở lại thường là ông bà, cha mẹ. Họ trồng rau không hẳn vì thiếu thốn, mà vì một thói quen đã thành nếp: để dành cho con cháu. Mỗi luống rau là một nỗi nhớ được gieo xuống đất. Có luống rau muống dành cho đứa con trai thích món bánh tráng cuốn cá cơm hấp, có đám cải xanh để nấu tô mì cho đứa cháu hay thức khuya xem bóng đá. Họ nhớ rất rõ con, cháu mình thích ăn gì, dù cả năm chỉ gặp nhau đôi lần. Vườn rau vì thế mang dáng hình của sự chờ đợi, của tình thương không cần gọi tên.

Lê Thanh Khoa – một người bạn làm ăn xa quê nhiều năm khi được hỏi về cảm giác mỗi lần trở về nhà dịp Tết. Khoa nói: “Đi làm xa mệt mỏi lắm, nhưng cứ về tới nhà là yên tâm liền. Lúc nào trong vườn cũng có sẵn rau sạch để ăn, không cần mua gì nhiều”. Với Khoa, vườn rau của ba mẹ là điều khiến cậu thấy mình vẫn còn nguyên vẹn một chốn để quay về, là nơi không bị thời gian hay phố thị làm cho xa lạ. Khoa kể, món mà cậu thích nhất mỗi lần về quê là gỏi cá và ram bắp ăn cùng rau sống.Nghe thì đơn giản, nhưng không hiểu sao ở nhà làm ăn ngon hơn hẳn”. Món ăn ấy không cầu kỳ, nhưng với Khoa đó là hương vị của tuổi thơ, của những bữa cơm gia đình hiếm hoi sau những tháng ngày bươn chải nơi đất khách.

Gỏi cá, ram bắp ăn cùng rau sống – Ảnh: Duyên Dáng Việt Nam

Vườn rau ấy bước vào mâm cơm Tết một cách tự nhiên. Giữa thịt kho, bánh tét, dưa hành, đĩa rau xanh hiện diện giản dị nhưng không hề mờ nhạt. Rau quê có vị khác rau mua ngoài chợ phố không phải vì ngon hơn một cách cầu kỳ, mà vì trong đó có công chăm sóc, có bàn tay quen thuộc, có nắng gió của chính mảnh đất mình lớn lên. Bữa cơm Tết nhờ vậy mà tròn đầy hơn, không chỉ đủ món, mà đủ cả cảm xúc sum vầy.

Vườn rau cũng là nơi kết nối các thế hệ. Ở đó, ông bà dạy cháu cách gieo hạt, cha mẹ chỉ con cách nhổ cỏ, tưới nước. Những bài học về lao động, về sự kiên nhẫn, về cách trân trọng thiên nhiên được truyền đi mà không cần lời giảng. Trong ký ức của nhiều người, vườn rau gắn với những buổi chiều lấm lem bùn đất, với tiếng gọi nhau về ăn cơm khi trời vừa sụp tối. Đó là những ký ức mà dù đi xa đến đâu, người ta cũng mang theo.

Bà và mẹ chăm chút từng vườn cây, luống rau – Ảnh: Duyên Dáng Việt Nam

Từ câu chuyện của một gia đình, nhìn rộng ra là lối sống của cả một vùng quê. Thói quen trồng rau sạch không chỉ để ăn, mà còn là cách sống thuận theo tự nhiên, biết đủ, biết giữ gìn môi trường. Trong nhịp sống hiện đại, khi thực phẩm ngày càng công nghiệp hóa, những vườn rau nhỏ sau nhà trở thành một giá trị bền vững, vừa nuôi sống con người, vừa gìn giữ văn hóa làng quê đang dần phai nhạt.

Trồng rau sạch giúp bảo vệ môi trường và hướng tới cuộc sống chất lượng hơn – Ảnh: Duyên Dáng Việt Nam

Tết đến, con cháu trở về, ngồi quanh mâm cơm có đĩa rau quê xanh mướt. Không ai nói nhiều về vườn rau, nhưng ai cũng hiểu. Hiểu rằng đó là cách người quê gói ghém yêu thương, gửi vào từng hạt giống, từng luống đất. Vườn rau không chỉ nuôi sống cơ thể, mà còn nuôi dưỡng tình cảm gia đình, thứ tình cảm lặng lẽ, bền bỉ, chờ đợi suốt một năm dài để nở rộ trong những ngày Tết đoàn viên.

Chưa có bình luận.

Bình luận bài viết (0)