VĂN HÓA

Thơ là một uy quyền tuyệt đối

Vừa qua, DDVN đưa ra bài viết của nhà thơ Nguyễn Hữu Hồng Minh về gương mặt thơ “Facebook Phạm Hiền Mây: Mây trắng nỗi chiều em” đã có rất nhiều ý kiến, trao đổi về thơ của cây bút này trên cộng đồng mạng xã hội. Để rộng đường dư luận, DDVN giới thiệu bài viết của nhà phê bình nổi tiếng Đặng Tiến về thơ Lục bát của gương mặt thơ nữ nhiều triển vọng này. Chúng tôi trân trọng, ghi nhận và cũng sẽ tiếp tục giới thiệu các phản hồi của bạn đọc về thơ trong thời gian tới.    

Tin, bài liên quan:

‘Nhà thơ facebook’ Phạm Hiền Mây: 'Mây trắng nỗi chiều em!'

Nguyệt Phạm - Đóa hoa thơ long lanh khí chất

Ba giọng thơ lạ mà quen của văn chương Sài Gòn

Phố Hoa: ‘Em mượn anh một quãng đường…’

Trong những thi phẩm Việt Nam đã xuất bản xưa nay mà tôi được đọc, ngoại trừ những truyện kể bằng thơ, tôi không nhớ đã có tập thơ nào toàn bộ làm theo thể lục bát như tập “Lục bát Phạm Hiền Mây” chưa. Dĩ nhiên đây là chọn lựa của tác giả và nhà xuất bản, với ý thức sáng suốt và dụng tâm minh mẫn, điều này không hàm ý là trong những thể loại khác, thơ Phạm Hiền Mây không hay, không giá trị. Như vậy thể thơ lục bát ở đây, ngoài hình thức cố hữu của nó, ắt còn có một tiềm thế riêng, một của tin gửi đến độc giả mỗi ngày một đa dạng và khó tính hoặc chỉ gửi về một thiểu số tâm giao?

Nhà phê bình Đặng Tiến

Thơ sáu tám với nhịp điệu trăm năm của nó, ắt khó bề làm ngạc nhiên. Nhưng “Lục bát Phạm Hiền Mây” vẫn có sức lôi cuốn vì câu chữ hồn nhiên, tuôn trào như ca dao, dân ca nguyên sơ, thật sự là sáng tạo dân gian, chưa được gạn lọc, trau chuốt bởi giới nho sĩ đời sau. Nguồn thơ ở đây là những suy nghĩ tưởng tượng, rung cảm của nhà thơ từ lời ăn tiếng nói của dân gian, những nhịp điệu, hình ảnh tuôn từ thành ngữ, tục ngữ, phong dao.

Phạm Hiền Mây làm thơ lục bát nhưng nói rằng lục bát đã làm ra Phạm Hiền Mây cũng không phải là ngoa ngữ. Vần điệu cổ truyền gây được hứng thú là do tác giả khéo sử dụng hình ảnh bất ngờ, từ vựng đột phá và cú pháp phóng túng, tạo cho độc giả cảm xúc uyên nguyên như nghe câu hát trên đồng áng hay điệu hò đối đáp trên sông nước. Hãy tưởng tượng Phạm Hiền Mây là cô gái chèo đò trên kênh rạch miền Nam. Tuy nhiên, tiếng thơ ấy vẫn là tiếng nói của thời đại, mới mẻ, có lúc tân kỳ:

kịp xanh chưa biếc cỏ non

kịp vui chưa xóa buồn còn hôm qua

Lời thơ lạ lẫm, thử tái lập cú pháp thông thường ta sẽ có: cỏ non chưa kịp biếc xanh, niềm vui chưa kịp xóa nỗi buồn còn lại hôm qua.

Nhà thơ Phạm Hiền Mây

Ta sẽ có một tứ thơ logic, thuận lý, một tâm tình ý nhị: mỗi nguồn vui đều lưu luyến; thời gian là niềm vương vấn khôn nguôi; ngọn cỏ non chưa kịp xanh màu hạnh phúc. Tứ thơ như thế là hàm súc, tinh tế nhưng nó không phải là thơ như câu thơ nguyên mẫu, lạ lùng, mà tôi đã trích dẫn. Thơ khác văn xuôi ở chỗ này và “Lục bát Phạm Hiền Mây” cũng riêng lẻ chỗ này. Văn thơ xưa nay vẫn có những câu cầu kỳ như thế hoặc hơn thế nữa nhưng thường là do dụng tâm đẽo gọt, lập dị, không phải là trường hợp Phạm Hiền Mây. Bạn ấy không thuộc hạng "phu chữ" cật lực lao động trên chữ trên câu. Ta đọc đôi ba bài của Phạm Hiền Mây sẽ thấy ngay điều đó. Làm thơ chậm lại, đắn đo đôi chữ, bạn sẽ có bài thơ tề chỉnh hơn nhưng lại sẽ đánh rơi những câu chữ hồn nhiên thiên thanh làm nên phong cách của Phạm Hiền Mây. Thà ném ra giữa chợ đời những tiếng nấc bật ra từ đáy tim như chính cuộc đời mình mặc cho thế gian đón nhận ra sao.

Làm thơ như thử thách định mệnh, đó là ý nghĩa thâm trầm của “Lục bát Phạm Hiền Mây”. Định mệnh ấy rồi sẽ ra sao thì không còn thuộc về tác giả mà tuồng như tác giả cũng chẳng mấy quan tâm.

Đề tài thơ Phạm Hiền Mây cũng thông thường thôi, là chuyện tình yêu. Thơ tình mà không lụy, gợi tình nhưng không gợi dục, do ngôn ngữ tài hoa, kiểu cách, điểm giọng bông đùa, dí dỏm. Tình yêu ở đây xa cách, một thứ "vạn lý tình" như tác giả định nghĩa "yêu là cổ tích bến chờ nghìn năm". Nhưng nhìn chung, “Lục bát Phạm Hiền MÂY” là niềm tin cuộc sống, niềm tin hạnh phúc, đằm thắm, dịu dàng:

đâu cần phải nói gì thêm

trong im lặng đã êm đềm có nhau

Quả là không cần nói gì thêm. Cũng như Tình Yêu, Thơ là một Uy Quyền của Tuyệt Đối.

Đ.T

 

Phạm Hiền Mây và chùm thơ Lục bát

Lời mây yêu người

ba bữa đó bảy bữa đây

gửi hoàng hoa gió lên đầy giấc ngoan

nào hay bóng nước động loang

trăng soi cõi trống buồn hoang im lìm

 

chiêm bao hiu hắt lạnh chìm

ba bữa ngủ bảy bữa tìm cố nhân

chỉ quanh đây bức tường vân

mộng mê ảo sóng bâng khuâng sông dài

 

ngày nao em tóc vai cài

tay gầy anh ngón lùa hoài mênh mông

ba bữa có bảy bữa không

mùa ân ái lập sầu đông kín trời  

 

mi hoen nỗi nhớ tơi bời

mưa cho phố nhỏ gót vời vợi nhau

bước chân chứng kiến lòng đau

ba bữa giấu bảy bữa lau giọt rình

 

ba bữa ái bảy bữa tình

vàng tơ áo lụa hong bình yên xưa

trăm năm mơ buổi đón đưa

có đôi ríu rít thuở chưa lìa bầy

 

phù du chim hót lời mây

ba bữa béo bảy bữa gầy yêu anh... .

 

Dễ gì!

dễ gì hơi thở từng cùng

mà không nghe thấy lòng chùng khi xa

không nghe buốt nhói thịt da

bờ đau chờ đợi lúc phôi pha về

 

bóng mùa lạnh trút ê hề

dễ gì quên tóc vai kề bên nhau

từng mộng trước tiếp mộng sau

nối hai đứa giấc ngủ mau cơn buồn

 

đầu thu mưa cuối xưa nguồn

mơ châu hợp phố đời tuồng nhớ thương

dễ gì sương khói trùng dương

xiết bao ngăn nổi dòng tương sóng trào

 

gió trăng lữ thứ dạt dào

hoa xương trời trắng mây vào rưng rưng

biết thiên lý dặm dài nhưng

làm sao yêu có thể ngưng dễ gì…

 

Còn đây…

vẫn còn đây bóng màu sim

mỗi khi chiều xuống bờ chim cánh ngàn

xa xôi cũ ngóng xưa đàn

về bên sườn tắm trăng vàng ngây ngô

 

về bên sườn trút tô hô

vẫn còn đây lá mát ô ngựa bầy

chỉ dăm ba phút sum vầy

cũng vô cùng đủ khi đầy bão lên

khi đời ngăn cách nổi nênh

là ta biết rất mông mênh sóng nguồn

vẫn còn đây dẫu cơn buồn

phù hư mặt khói gió luồn nẻo không

 

dịu dàng anh nói dòng sông

sương em giọt trắng sớm đông chi niềm

đi đâu mà kiếm với tìm

vẫn còn đây cội im lìm trời mây… .

 

Khi lòng rầu

khi lòng rầu bến trăm năm

quạnh hiu gió lấp biệt tăm nẻo về

bâng khuâng mây lối ê hề

nỗi hoàng hôn khói lên kề ngóng trông

 

chiều hôm khói nhớ mênh mông

khi lòng rầu trút hư không nỗi tàn

sông đưa bóng hắt rêu ngàn

củi khô lạc mục vô vàn dòng trôi

 

cuối ngày sót mớ phai phôi

mùa thu ngói cũ rụng đôi lá vàng

khi lòng rầu mãi mơ màng

cánh môi xưa dấu hôn càng biếc xanh

 

bước phiêu lãng trọ gót anh

xa xôi vào xước mộng nhanh vết dằm

trăng cong cuộn chỗ em nằm

khi lòng rầu đến bên đằm thắm đau…

 

Này em

này em có có không không

con chim xanh nhốt trong lồng sáng nay

nằm im chết chẳng ai hay

tiễn đưa chỉ đám heo may gió thừa

 

tiễn đưa chỉ gió thu vừa

này em buồn đến chẳng chừa ai đâu

như hư ảo vậy rất lâu

cùng trần gian mộng mị sâu giấc đời

 

trăng tròn khuyết nẻo giăng trời

có tha thiết mấy cũng rời ngày lên

này em nếu chợt kề bên

ôm cho cả lúc người quên nhớ mình

 

cho cô đơn ấm cuộc tình

chơi vơi thấy chút yên bình dòng sông

trăm năm khoảnh khắc mênh mông

yêu đương mây trắng bềnh bồng này em… .

 

Ghét đứa lầu bầu nhớ anh

ghét là ghét lắm còi tàu

trên sân ga cuối chiều màu cô liêu

đưa anh đi để tình yêu

em buồn ở lại bao nhiêu lá vàng

 

bao nhiêu lá cũng chỉ càng

ghét là ghét tiếng còi tàn đêm nay

ghét lây qua tới đường ray

cứ nằm lặng thế nào hay gió vời

 

nào hay sương khói tơi bời

tràn vào em mắt mây đời mong manh

ghét là ghét cả trời xanh

sân ga dứt tiếng còi nhanh bất ngờ

 

sân ga rất đỗi lặng tờ

trơ mình em bóng bây giờ lòng đau

yêu mà cứ phải xa nhau

ghét là ghét đứa làu bàu nhớ anh… .

 

Núi mây

mây yêu núi thắp phù vân

người yêu người chắc cũng ngần ấy thôi

hai bờ mộng hái chung đôi

ngủ quên giấc rụng một tôi trái sầu

 

xa xôi đời gót bước rầu

mây yêu núi nắng mưa màu hợp tan

người yêu người bóng quan san

nghìn năm trăng gió nỗi mang riêng mình

 

đất trời vẫn thế nhân tình

đi về sương khói cõi bình yên mơ

mây yêu núi trắng cung tơ

người yêu nhau viết bài thơ rất buồn

 

người yêu nhau thuở suối nguồn

cô đơn đậu nước cánh chuồn bâng khuâng

đã hoàng hôn mỏi bàn chân

đỉnh yêu còn dốc mấy tầng núi mây… .

P.H.M.

Bình luận

Video Đang Hot

Quê hương là gì hở mẹ? Kỳ 39: Hoa sim tím