VĂN HÓA

Thời mắc dịch - Thơ thời sự của Nguyễn Duy

Nhà thơ Nguyễn Duy • 27-08-2021 • Lượt xem: 1631
Thời mắc dịch - Thơ thời sự của Nguyễn Duy

Nhà thơ Nguyễn Duy nổi tiếng với dòng thơ thời sự và chính luận vì trái tim ông luôn thao thức cùng quê hương, tổ quốc. "Chim muông trả vía, cỏ cây trả hồn". DDVN trân trọng giới thiệu bài thơ mới nhất của ông viết trong mùa giãn cách xã hội vì Covid - 19 biến thể đầy biến động. 

Tin và bài liên quan:   

Nhớ nhà văn, dịch giả Kim Lefèvre: Khi ngôn từ hay thời gian đã tắt

Phan Huy Đường, Người tư duy tự do (Kỳ 2)

Hoàng Ngọc Hiến, người truyền thống giàu có (Kỳ 1)

'Gió từ bàn tay mở' hay Người đi về phía thâm trầm và thơ mộng

Diviners Fest: 'Những bài thơ tiếp giáp giữa Ngôn từ và Vũ trụ' của Nguyễn Hữu Hồng Minh

                    Tháng Bảy ngày rằm xá tội vong nhân
                                                                 (ca dao)

1.
Thời Mắc Dịch phải chăng Thời Siêu Thực
âm dương lập lờ ảo ảo hư hư
không có giấc mơ 
chỉ toàn ác mộng
mập mờ như ngủ như thức
người và ma lẫn lộn tù mù
ta thu bóng ngồi uống trà với gió
chén rượu suông cụng với chính hồn mình.


2.
Nghe rầm trời tiếng dân đen kêu than
đứt ruột.
tiếng thở dồn người chống dịch xả thân
thắt ruột.
tiếng chim lồng trơn lưỡi véo von
sốt ruột.
tiếng mặt lì lảm nhảm ti-vi
lộn ruột.


3.
Gói hàng mã mùa này gửi cho người âm
thêm hộp khẩu trang bộ áo choàng y tế
mâm cúng cô hồn ngoài ngõ còn nguyên
cô hồn năm nay không được phép lang thang lêu lổng
hồn vía quay quay cuồng cuồng 
đột quị con đường chen chúc sống
chen chúc chợ đời chen chúc hồi hương
chen chúc tiêm phòng chen chúc nhà thương
chen chúc thở
chen chúc lò thiêu xác.

 

4.
Có cái chết trống không như chết lậu
không trống không kèn không đèn không nhang
mùi tử khí ám ươn nhà ổ chuột 
đau kiếp người sống chui chết chui.
ta thành kính vấn an linh hồn lạc
chỉ về Trời mới thật có tự do
tự do nhẹ như gió
tự do bềnh bồng như mây
tự do trong như giọt mưa trong
tự do nặng trĩu như lòng.


Chân dung nhà thơ Nguyễn Duy - Ký họa của họa sĩ Hoàng Tường

5.
Ta lăn lê gần hết đời người
nỗi buồn khổ nuốt tươi niềm vui sướng
ta thèm khát vô tư như cỏ
mong thảnh thơi chấm mút phút nhẹ lòng
ta đã liều mình lao vào đạn bom
trẻ liều chết nay về già liều sống.

6.
Gió sục sạo khắp trần gian dài rộng
biết chăng con người sống để làm gì?
giết chóc triền miên suốt nhiều nghìn năm
tích tụ máu có thể làm thuỷ điện?
Bức tử nước bức tử rừng bức tử bầu khí quyển
bức tử trời xanh hay bức tử chính mình?
Dịch bệnh bung toang không hề hư vô
là kiếp nạn hay đòn trừng phạt?
lời sấm truyền ngày tận thế tự thân 
hay điềm báo Trời thay nhân loại khác?
con người hiền lương con người nhân đức
gian ác vừa thôi kẻo hết đất làm người!

7.
Thời mắc dịch ngồi uống trà với gió
lời ruột gan ta tự vấn hồn mình...

 

Sài Gòn, rằm tháng Bảy năm Tân Sửu - 22.8 2021
Nguyễn Duy