Chủ nhật đẹp nhất không nằm trong lịch… mà trong âm nhạc
Nếu có một bản nhạc chỉ cần vang lên vài nốt đầu đã khiến bạn muốn mỉm cười, muốn mở cửa sổ đón nắng, pha một tách cà phê và tạm quên những bộn bề của ngày mai, thì có lẽ đó chính là Beautiful Sunday.
Điều thú vị là hơn nửa thế kỷ trước, một nhạc sĩ người Anh đã viết nên giai điệu ấy. Và ở Việt Nam, một nhạc sĩ tài hoa cũng “kể lại” tinh thần ấy bằng một ngôn ngữ rất Viejt, với cái tên Chủ nhật tươi hồng.
Beautiful Sunday và phiên bản lời Việt Chủ nhật tươi hồng đều gợi nhắc chúng ta một điều tưởng như rất đơn giản: Có những ngày đẹp nhất của cuộc đời không được đánh dấu trên lịch, mà được lưu giữ trong âm nhạc và trong ký ức.
Một giai điệu được viết từ niềm vui rất đời thường
Năm 1972, Daniel Boone (tên thật là Peter Charles Green) cùng người bạn sáng tác Rod McQueen viết nên Beautiful Sunday. Thời điểm ấy, thế giới đã có rất nhiều ca khúc nói về tình yêu, chiến tranh, những biến động xã hội hay khát vọng tuổi trẻ. Nhưng Daniel Boone lại chọn kể về một niềm vui rất giản đơn.
Chân dung ca sĩ, nhạc sĩ người Anh Daniel Boone, người gắn liền với bản hit Beautiful Sunday phát hành năm 1972 (Nguồn: Pexels)
Ông chỉ viết về… một ngày Chủ nhật với một buổi sáng đầy nắng.
Sunday morning, up with the lark…
Một buổi sáng Chủ nhật, thức dậy cùng tiếng chim. Chỉ một câu hát ngắn thôi nhưng người nghe đã nhìn thấy cả một bầu trời bình yên. Rồi ông tiếp tục kể:
I think I’ll take a walk in the park…
Tôi nghĩ mình sẽ đi dạo trong công viên, không phải chuyến du lịch xa, chỉ là một cuộc dạo bộ. Bởi đôi khi, hạnh phúc không đến từ việc chúng ta đi được bao xa, mà đến từ việc chúng ta có thời gian để thật sự sống chậm.
Hey, hey, hey…: Tiếng reo vui của một ngày đẹp trời
Điều khiến ca khúc trở nên bất hủ không chỉ là giai điệu, mà còn là năng lượng tích cực lan tỏa từ những tiếng:
Hey, hey, hey…
Đó không phải một câu hát mang ý nghĩa triết học, mà giống như tiếng reo vui rất tự nhiên khi con người bắt gặp một ngày đẹp. Có lẽ vì thế mà hơn 50 năm sau, chỉ cần giai điệu ấy vang lên, người ta vẫn bất giác mỉm cười.
Âm nhạc đôi khi có một khả năng kỳ diệu. Nó khiến chúng ta nhớ rằng: Cuộc sống vốn đẹp hơn khi ta biết dừng lại để tận hưởng.
Khi Beautiful Sunday đến Việt Nam…
Ở Việt Nam, nhạc sĩ Phạm Duy không chọn dịch từng câu chữ. Ông chọn giữ lại tinh thần của bài hát và thổi vào đó hơi thở rất Việt. Ngay từ những câu mở đầu:
Sớm mai tươi hồng, một ngày tươi đẹp…
Nếu Daniel Boone mở ra bằng tiếng chim của buổi sớm thì Phạm Duy lại chọn sắc hồng của bình minh. Hai hình ảnh khác nhau nhưng cùng gợi nên một buổi sáng đầy sức sống và bình yên.
Khi Daniel Boone hát:
I got someone waiting for me…
Có một người đang đợi tôi.
Thì lời Việt lại trở thành:
Có em trong vườn, vườn hoa thắm tươi…
Chỉ vài câu hát nhưng đã gợi lên một khu vườn, một người thương và không khí của một buổi sớm rất gần gũi với cảm nhận của người Việt.
Đến đoạn điệp khúc, bản gốc reo lên:
Beautiful Sunday, this is my beautiful day…
Còn lời Việt lại ngân vang:
Ha ha ha! Thấy không ngày Chủ Nhật?
Ngày hôm nay ta vui chơi trong ngày tươi đẹp…
Một bên là niềm vui của “ngày đẹp của tôi”, còn một bên là lời mời gọi: “Thấy không?”. Không chỉ để cảm nhận một mình, mà để cùng nhau tận hưởng. Đó cũng chính là nét đẹp của lời Việt.
Từ một giai điệu phương Tây, lời Việt đã đưa người nghe đến với khu vườn, ánh nắng và những khoảnh khắc rất đỗi thân thuộc (Nguồn: Pexels)
Dù khác nhau về ngôn ngữ, cả Beautiful Sunday và Chủ nhật tươi hồng đều không nói về tiền bạc hay thành công. Hai ca khúc chỉ nhắc đến một buổi sáng đầy nắng, người mình yêu, những con đường, tiếng cười và cảm giác được ở bên nhau. Có lẽ vì vậy mà hơn nửa thế kỷ trôi qua, cả hai giai điệu vẫn khiến người nghe mỉm cười theo cùng một cách.
Chủ nhật của ngày xưa… và Chủ nhật của hôm nay
Ngày xưa, Chủ nhật là tiếng radio vang lên từ căn nhà nhỏ, là cả gia đình quây quần bên mâm cơm, là những vòng xe đạp chở người thân ra công viên, là một buổi dạo phố không cần mục đích.
Điều khiến Chủ nhật trở nên vội vã không chỉ đến từ chiếc điện thoại hay máy tính, mà còn từ việc tâm trí chưa bao giờ thật sự được nghỉ ngơi. Hay cảm giác lo lắng vì sáng mai lại là thứ Hai. Người ta gọi đó là “Sunday Scaries”, nỗi lo xuất hiện vào chiều hoặc tối Chủ nhật khi nghĩ đến tuần làm việc mới.
Nhưng có lẽ, nếu Daniel Boone hay Phạm Duy còn ở đây, cả hai sẽ cùng mỉm cười và nhắc chúng ta rằng: Một ngày nghỉ chỉ thật sự có ý nghĩa khi trái tim cũng được nghỉ ngơi.
Hãy để Chủ nhật là ngày của những điều bình dị
- Có người sẽ dành Chủ nhật để đi dạo.
- Có người nghe lại một bài hát cũ.
- Có người chỉ ngồi bên cửa sổ uống cà phê.
- Cũng có người ở nhà xem một bộ phim hay gọi điện cho gia đình.
Dù theo cách nào, điều hai bài hát gợi nhắc có lẽ vẫn vậy: hãy dành cho mình những khoảnh khắc thật sự được nghỉ ngơi và hiện diện với những điều mình yêu quý.
Âm nhạc có thể kết nối những con người, còn những khoảnh khắc bình dị sẽ trở thành ký ức đẹp nhất của mỗi ngày Chủ nhật (Nguồn: Pexels)
Nếu phải chọn một bản nhạc làm “nhạc nền” cho ngày Chủ nhật của mình, bạn sẽ chọn bài nào?
Là Beautiful Sunday với giai điệu rộn ràng của Daniel Boone?
Hay Chủ nhật tươi hồng với những ca từ gần gũi của Phạm Duy?
Hoặc có một ca khúc khác đã gắn với tuổi thơ và những buổi sáng cuối tuần của bạn?
Biết đâu, một bài hát bạn yêu thích cũng sẽ đưa người khác trở về với những ngày Chủ nhật đẹp nhất của riêng họ.
Bình luận bài viết (0)
Bạn cần đăng nhập để bình luận.
Cảm ơn bạn đã đăng ký.
Chúng tôi rất vui khi có bạn đồng hành cùng hành trình lan tỏa những điều tích cực.
Khám phá ngay để bắt đầu trải nghiệm những tính năng tuyệt vời dành riêng cho bạn!
Âm nhạc
Phim
Họ đã nói
Triển lãm
Kết nối bạn đọc
Việt Nam
Thế giới
Chưa có bình luận.