SỰ KIỆN

Cuộc đời lạ lùng của thi sĩ Hàn Cung Thương với triết lý 'Người và Rác'

Nguyễn Hữu Hồng Minh • 11-09-2021 • Lượt xem: 914
Cuộc đời lạ lùng của thi sĩ Hàn Cung Thương với triết lý 'Người và Rác'

Tôi đã từng một lần giới thiệu thơ thi sĩ Hàn Cung Thương trên DDVN được rất nhiều bạn yêu thơ, đặc biệt là thi giới Quảng Nam đồng cảm.

Tin và bài liên quan: 

Tháng ngày không tọa độ - Thơ Nguyễn Hữu Hồng Minh

Nhà phê bình Đặng Tiến viết về ‘thơ Khoa’ 

Kỳ nữ Kim Cương và con chó ‘Phật tính’ (Kỳ 2)

Hàn Cung Thương, thơ hạt lệ nhớ quê hương

Diviners Fest: 'Những bài thơ tiếp giáp Ngôn từ và Vũ trụ' Nguyễn Hữu Hồng Minh

Hóa ra từ lâu thơ của ông đã len lỏi một dòng chảy vào tâm hồn những đứa con tha phương từ quê nhà vào sống lập nghiệp ở Sài Gòn. Hóa ra ở Sài Gòn có những "vùng thơ", "khí quyển thơ" rất riêng đặc trưng cho nhiều vùng miền mà "đất lành chim đậu" đã theo về đây hội tụ. 

Thi sĩ đã từng trải qua nhiều đoạn đời gian nan "rùng mình cơn cớ" như sau này bạn bè thuật lại từ những chuyển biến trong gia đình, ông một thân một mình xách ba lô về "khu bô rác" Phan Huy Ích - Gò Vấp Sài Gòn ở cùng với các "giang hồ thi" là Bích Nhãn Hồ, Trần Huệ Hiền, Trần Đăng Sum, Trụ Công Vũ, Lê Quốc Lư, Trương Văn Hiếu...  lập ra nhóm Hương Rác. Sau đó đã biến "Hương Rác" thành một chốn gặp gỡ các "thi hùng Lương Sơn Bạc" khắp nơi tề tựu về. Có thể kể tên như vài  cây bút thơ đã từng vẩy mưa gió bút mực ít nhiều trên thi đàn như Xuân Thống, Thương Thương Ấn, Phan Hoài Châu, Đắc Thức, Phạm Thới, Nhuận Nghĩa, Triều Nguyên, Nguyễn Thiên Chương, Tuấn Thư Cưu, Thúy Vinh, Đoàn Văn Khánh, Ngã Du Tử, Tạ Văn...

Từ "bô rác" trong lòng Sài Gòn một thời này Hàn Cung Thương đốn ngộ và nhận ra con đường dẫn đến bờ giải thoát. Thi sĩ từng tâm sự với bạn hữu: "Thật ra cái thân tứ đại này cũng chính là đống rác đang phân hủy chẳng khác gì cái bô rác kia.  Chỉ có điều là mình có đủ dũng cảm hay không để nhận ra điều đó; mà dù nhận ra hay không nhận ra nó vẫn đã đang và sẽ không ngừng phân hủy...". 

Có lẽ từ đây thơ là một cuộc diễn tập cho việc " Cát ái ly thân" mà ông chính thức thực hiện để hai năm sau đó, thi sĩ chính thức xuống tóc thọ giới xuất gia cho đến ngày ra đi. Chỉ còn vài bài thơ để lại mà gia đình và bè bạn cất giữ.

Chùm thơ kỷ niệm ngày mất của thi sĩ Hàn Cung Thương do con trai ông, nhà thơ trẻ Nguyễn Tây Sơn chọn lại từ tập "Từ độ trăng tàn" gửi đến cho DDVN.

Hiếm có tấm lòng hiếu thảo nào dành cho cha được như thế!

Trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc!

Sài Gòn, 14.9.2021 

 Nguyễn Hữu Hồng Minh 

 

DDVN GIỚI THIỆU CHÙM THƠ "MƯA QUA THẢO AM" CỦA THI SĨ HÀN CUNG THƯƠNG 

KHI EM VỀ 

Khi em về trong giỏ nhiều rau quả 
Quà cho con dăm tấm bánh đa hồng 
Chân tất bật ôm nỗi niềm cam khổ 
Gió âm thầm xoay chiếc lá long đong 

Khi em về dấu chân hằn trên cát 
Bến bờ ơi xiêu lạc tiếng tơ lòng 
Thời con gái đã vô cùng vội vã 
Cuốn tình em theo nước chảy xuôi dòng 

Khi em về khá thương đời lam lũ
Nón che nghiêng chân bước nhẹ qua thềm 
Nụ cười hiền cho lòng anh mộng mị 
Sầu mây vương mắt biếc cõi êm đềm 

Khi em về tơ trời giăng lối nhỏ 
Quà cho con màu bánh đỏ son lòng
Tóc mây dài bềnh bồng hương hoa cỏ 
Chở tình anh về bến mộng ngày xanh.

 

TÌNH YÊU VÀ LƯƠNG TRI CỦA THẦY 

               (Kính tặng các nhà giáo VN

Thầy vẫn sống với tinh thần kẻ sĩ 
Vẫn bao dung giản dị tự bao giờ 
Đời vẫn đẹp trong trái tim thi vị 
Nụ cười hiền ẩn dấu một trời mơ

Thầy vẫn sống với niềm vui rạng rỡ 
Dẫu thời gian khắc nghiệt đến không ngờ 
Vẫn chung thủy với cuộc đời mô phạm 
Bởi tình thương dào dạt sóng xô bờ 
Bởi hồn xuân rộn ràng trong mắt biếc 
Hương học trò còn đậm một trời thơ !

Thời thơ ấy cháy bừng như ngọn lửa 
Áo trinh nguyên chan chứa mộng xuân đầy 
Thầy thương quá từng nét hiền ngoan dại
Lớp học này bao thế hệ từng qua

Thầy vẫn sống đơn sơ mà tuyệt diệu 
Dẫu áo cơm có dằn vặt trăm chiều 
Trên bục giảng vẫn miệt mài kiên khổ 
Tóc sương bồng theo vệt phấn chắt chiu 

Thầy vẫn sống đơn sơ mà tuyệt diệu 
Hai vai gầy gánh nặng một trời yêu.

 

TÌNH LỮ THỨ 

Ngày về đường xa vời vợi 
Chập chùng trí nhớ hoang vu 
Bùi ngùi chân mây đứng đợi 
Chim trời mỏng cánh phiêu du 

Đàn ngân trong sương vi vu 
Áo ai xanh màu thiên thu 
Duyên quê lạnh lùng xa vắng 
Đời thưa nhạt nắng phù du 

Thương bóng trăng mơ ngày cũ 
Ánh vàng rắc mộng liêu trai 
Nhớ từng khóm hoa dáng liễu 
Ngõ về hương tóc vờn bay 

Vùng quê có màu mắt biếc 
Chiều hôm vẳng tiếng xa quay 
Tiếng ca bên vườn dâu chín 
Người đi vẫn cứ thương hoài 

Xa xôi ngậm ngùi nhung nhớ 
Quê hương màu nắng vàng hanh 
Vàng hanh nhuốm lòng lữ khách 
Tình quê lắng tiếng tơ mành. 

 

NHỚ CHA

Khi con trở về 
Mùa đông trải sa mù hun hút lạnh 
Bên vườn xưa cô quạnh 
Bóng cha già đã khuất lấp ngàn thu

Chiều tàn rơi 
                    giữa vô cùng hoang phế 
Thương đời cha tăm tối mịt mù 
Con lặng lẽ bên vườn xưa thay chủ 
Nghe trong hàng cây còn thở ấm hơi cha 
Thoảng như giọt mồ hôi 
                     còn lóng lánh tóc sương pha
Nhiều dầu dãi trên đời cha đầy cam khổ 

Con cúi mặt 
                      chừng nghe lòng gãy đổ 
Bóng cây già che chở suốt đời con
Mà trong cảnh già nua bóng xế héo hon 
Trút hơi thở giữa hoang tàn trống lạnh 
Ôi phút lâm chung cũng đầy bất hạnh 
Bầy con xa chẳng có đứa quay về 

Đám mây mù tăm tối lê thê
Con cảm nhận cả trăm bề đau khổ 
Con vẫn biết dòng sông kia vẫn đổ 
Và núi cao vòi vọi đến mây ngàn 
Như đời cha vẫn chiu chắt cưu mang 
Còn thống khổ cơ hàn cha gánh nặng 
Khi trở về con gục đầu chết lặng 
Còn đợi chờ chi nữa cha ơi
Ngày tha phương ngửa mặt trông vời 
Nơi cố lý đám mây chiều trôi nổi 
Có cha già ngày đêm mong đợi 
Lũ con xa mãi đận trong đời 
Chiều đông buồn 
                                 tê tái lệ rơi 
Một chút lửa 
                   không ấm trời hoang vắng 
Con trở về với nỗi lòng thắt quặn 
Ân tình cha con mãi dấu xuân nồng. 


Gia đình thi sĩ Hàn Cung Thương (Ảnh: Nguyễn Tây Sơn chung cấp) 

QUẠNH HIU NGÀY VỀ 

Ngày về mùa thu đẫm lệ 
Hắt hiu nỗi sầu nhân thế 
Dòng sông giăng kín sương mù 
Tiếng ca của người ngư phủ 
Chìm trong tận cùng hoang vu 

Ngày về giá lạnh mù sa
Lắng nghe hàng cây trút lá 
Lắng nghe gió chuyển mùa sang
Gã thi sĩ buồn lang thang 
Lắng nghe ngày xanh khánh kiệt 

Ngày về bạn bè xa biệt
Những người em gái sang ngang
Tình thu phong kín lá vàng. 

ANH LINH TỪ HẢI 

Tuyết sương đầm râu tóc 
Nhạc ngựa chìm trong mây 
Tướng quân về lặng lẽ 
Không trống giục, cờ bay

Cung đàn xưa tắt lịm 
Đâu dáng Kiều mê say 
Không rượu nồng chuốc cạn 
Bóng trăng suông lạnh đầy. 

 

THU BIỆT HÀNH 

             (tặng Phạm Trung Thảo)

Cạn chén quan hà đưa tiễn nhau 
Dưới trời thu lạnh khúc ca sầu 
Bóng chiều loang lổ trong màu mắt 
Cay lắm lòng ta chén bể dâu 

Tống biệt anh, hề tống biệt anh 
Người ơi đau mãi khúc ca hành 
Qua sông nghe thoảng hồn thu rụng 
Men đắng trên dòng trôi quẩn quanh 

Men rượu cay, khà ! Men rượu cay 
Uống nhầu cho cạn mấy ly đầy 
Rồi mai trên nẻo đường xa biệt 
Chắc gì còn có buổi hôm nay 

Tống biệt người ơi ! Buồn tống biệt 
Đường mây lồng lộng bóng chim bay 
Ngẩn ngơ vương vấn tình thân hữu 
Thôi hãy cùng nhau một bữa say 

Vẫn biết cõi đời là ảo mộng 
Mà sao đau mãi khúc ly sầu 
Lá thu rơi rớt hồn thu rụng 
Cay mãi trong lòng chén bể dâu 

Ngày vui mau quá, qua mau quá 
Đã dẫm tro tàn dưới bước đi 
U hoài nhịp trúc hờn tri kỷ 
Sâu thẳm hồn ta hố viễn ly 

Ngày mai trên bước đường xa xứ 
Dừng bước giang hồ ngắm tịch dương 
Mây nước bâng khuâng hồn lữ thứ 
Kẻ ở quê nhà mãi nhớ thương. 

 

SÔNG LẠNH

Tà dương rủ bóng ven đồi

Nước xuôi chầm chậm 
                                 thuyền trôi lặng lờ  
Sông dài 
                  tơ liễu lơ thơ
Hoàng hôn tím ngắt bên bờ 
                                                  lạnh tăm
Tiếng buồn
                      thấm lạnh trăm năm 
Bâng khuâng sáo trúc
                                        tơ tằm bủa vây 
Trương Chi 
                      người ấy có hay
Tình như gió thoảng 
                                   mây bay lưng trời 
Hoa rơi 
                hoa rơi 
                                hoa rơi 
Tơ mành sương khói 
                             càng khơi mạch sầu 

Cánh bèo
                    trôi dạt về đâu
Quá giang 
          chuyên chở dùm nhau nỗi lòng 

Tiếng đàn
                   lạnh ngắt hư không
Chiều trôi thăm thẳm 
                                  đời dong bóng tà 

Sông dài 
                  trời rộng bao la
Đường về chếnh choáng 
                                     giữa tà huy say.

 

TUYỆT TÌNH CA 

Xin giã biệt những ân tình sâu thẳm 
Với ngàn sao trong mắt biếc dịu hiền 
Những mùa xuân đã đi vào quên lãng 
Những buồn vui theo năm tháng ưu phiền 

Xin từ tạ những tình yêu tuyệt đối 
Những tình yêu tương đối cũng đành thôi 
Bờ môi ấm và hương nồng mê hoặc 
Đã chìm tan trong sóng biển luân hồi 

Xin giã biệt chốn phồn hoa đô hội 
Những vòng tay thân thiết gọi mời 
Những bình minh đăng quang ngàn dư ảnh 
Những hoàng hôn bóng xế ngả bên trời 

Xin từ tạ những người em thắm mộng 
Những ngày xưa thân ái mặn nồng 
Phút êm đềm và cũng lắm bão giông 
Những thống khổ trôi trên dòng hạnh phúc 

Xin giã biệt khoảng trời xanh rêu mục 
Ước nguyền xưa là... con nước xa nguồn 
Đời vốn thế nên tình yêu vốn thế 
Có còn chăng chỉ là giấc mơ buồn 

Xin từ tạ nét trang đài huyễn ảo 
Huyền thoại nào phiêu dạt giữa đời sông 
Xin giã biệt tháng năm dài chao đảo 
Mộng phù vân thoáng chốc lục pha hồng 

Khi đối diện với bến bờ hư thực 
Mặc nhiên cùng thành trụ hoại không 
Nào danh vọng tiền tài và sự nghiệp 
Suy cho cùng tất cả cũng là không. 

 

MƯA QUA THẢO AM

Rừng đêm lấp mảnh trăng thề 
Mưa đêm vây phủ bốn bề quạnh hiu 

Tối thui như mực giữa lều 
Hốt nhiên trực nhận ra điều diệu hay

Đời như gió thoảng mây bay 
Hay là ở chỗ 
                      chẳng hay ho gì 

Cuối cùng nhận được điều chi
Điều chi 
              chẳng có điều chi  bận lòng. 

 

Hàn Cung Thương