VĂN HÓA

Giới thiệu thơ Nguyễn Tây Sơn: Cám ơn cuộc đời!

Nguyễn Tây Sơn • 23-09-2021 • Lượt xem: 1935
Giới thiệu thơ Nguyễn Tây Sơn: Cám ơn cuộc đời!

Cuộc đời mộng ảo được dung hợp với đời sống giác ngộ. Và điều đó thấp thoáng hiện qua những bài thơ của Nguyễn Tây Sơn. "Như hạt sương long lanh / Đang đọng trên chồi lá / Ta sống đời thong thả / Mặc thời gian trôi qua (An nhiên).

Tin và bài liên quan: 

Nhà văn Jesús Rodríguez Castellano giới thiệu thi phẩm 'Vỉa Từ' bản tiếng Tây Ban Nha 

Tháng ngày không tọa độ - Thơ Nguyễn Hữu Hồng Minh

Cuộc đời lạ lùng của thi sĩ Hàn Cung Thương với triết lý 'Người và Rác'

Cố lên nhé, tiếng ca đại ngàn Y Yang Tuyn!

Nguyễn Hữu Hồng Minh và Cao Minh Đức hủy show 'Còn Lại Tình Yêu' tại Đà Nẵng

'Cuộc sống dù gian khó vẫn không thiếu những điều tốt đẹp để yêu tin!...' 

Tôi biết Nguyễn Tây Sơn cũng khá lâu. Một "chàng tóc đẹp" lãng tử yêu đời và mê thơ. Nhưng cái hay của Sơn là yêu thơ như đó là một cách thức biểu lộ tâm hồn mình bằng ngôn ngữ chứ không có tham vọng gì "chiếu trên, chiếu dưới", "cách tân" hay đổi mới. Sau này khi tôi đọc sâu vào Phật giáo, đặc biệt với cuốn "The essentials of Buddhist Philosophy" của Junjiro Takakusu (Nhật bản) do thầy Tuệ Sỹ dịch và chú thì mới hay vạn vật, vũ trụ này có cái gì mới đâu? "Như thực tri kiến", "hỗ tương đồng nhất" (Reciprocal Identification). Tất cả chúng ta đều là kết quả của những gì chúng ta đã tư tưởng, nó nương tựa trên các tư tưởng của chúng ta. Và cứ thế, 12 bánh xe sinh hóa hay bánh xe luân hồi đã xoay chuyển từ hàng ngàn đời. Cuộc đời mộng ảo được dung hợp với đời sống giác ngộ. Và điều đó thấp thoáng hiện qua những bài thơ của Nguyễn Tây Sơn. "Như hạt sương long lanh / Đang đọng trên chồi lá / Ta sống đời thong thả / Mặc thời gian trôi qua (An nhiên) hay "Không luyến tiếc quá khứ / Chẳng vọng tưởng tương lai / Ta sống vui hiện tại / Chào đời mỗi sớm mai! (Tự tại).

Sơn đốn ngộ sớm như vậy cũng là một duyên lớn. Trong bài "Buông", anh viết: Đều là lữ khách hồng trần / Ai cũng đến trọ rồi dần ra đi / Khi tới không có mang chi / Lúc đi chẳng thể lấy gì đem theo / Nhưng mà ân oán sẽ đeo / Nên phải buông để cùng gieo nghiệp lành!". 

Sơn có tâm tình với tôi, thơ đến với anh như nhiên, lãng tử như hình ảnh kẻ bộ hành yêu đời thong dong du ngoạn cõi hồng trần. Anh cúi đầu cám ơn cha mẹ, cuộc đời đã "hun tụ" cho mình một kiếp sống quá đẹp dù đối diện với cơn áo, sinh kế hàng ngày vẫn còn bộn bề gian khó và đôi khi rêm mình, nhức nhối.

Nhưng có sao đâu! Một cơn đại dịch Covid - 19 thổi qua đã cuốn theo bao nhiêu sinh mệnh, khát vọng sống uổng tiếc vào hư vô. Tiếng hờn oán, than van dậy trời đất. Vậy mà trong những thời khắc sinh tử khắc nghiệt ấy, chúng ta còn được sống! Điều đó phải là phép nhiệm màu, là đặc ân mà số phận hay vũ trụ đã hân hưởng cho hay sao?    

Và thực đúng vậy! Đó là một cách nhìn tương ứng hiện sinh của phương Tây mà cũng đốn ngộ, uyên áo của phương Đông. Bạn hãy đọc những bài thơ ngỡ rất nhẹ nhàng của cây bút trẻ Nguyễn Tây Sơn để thấy cuộc sống dù gian khó nhưng vẫn không thiếu gì những điều tốt đẹp để yêu tin. 

Sài Gòn, Phổ Quang, mưa đầu mùa thu 26.9.2021. 

Nguyễn Hữu Hồng Minh giới thiệu. 


Bài thơ của Nguyễn Tây Sơn qua thư pháp gia Thúy Hằng phóng bút.  

 

DDVN GIỚI THIỆU CHÙM THƠ "CÁM ƠN CUỘC ĐỜI" CỦA NGUYỄN TÂY SƠN 

THONG DONG

Buông thả những lụy phiền 
Ta hướng về phía trước 
Dặm trình thong dong bước 
Luôn thấy mình an nhiên !

TÂM GIAO

Lắng nghe thấu hiểu mọi điều 
Để thương để quý để yêu cõi đời 

Không tham tranh luận nhiều lời 
Dễ gây thương tổn dễ rời xa nhau 

Đồng trao ái ngữ thanh tao 
Quan tâm chia sẻ tương giao tình người! 

VÔ LƯỢNG TÂM

Khai tâm hỷ xả từ bi
Cõi lòng thanh thản bước đi nhẹ nhàng 
Đường trần rộng mở thênh thang 
Cuộc đời tươi sáng như làn nắng mai!

 

NHƯ NHIÊN

Ở đâu ta cũng như nhiên 
Mặc cho thế sự đảo điên muôn đời 
Đến đâu cũng thấy tuyệt vời 
Chẳng hề phiền não thốt lời thở than. 

 

HỒNG TRẦN ĐÁNG YÊU !

Cỏ cây hoang dại trong sương 
Khai hoa đón nắng sắc hương rạng ngời 

Mây trắng lãng đãng gọi mời 
Rủ ta phiêu lãng giữa trời rong chơi 

Chim ca lảnh lót yêu đời 
Người ơi xin hãy ngừng lời thở than !


Nguyễn Tây Sơn trong một chuyến đi viết trên biển. "
Ta đang tận hưởng tình thương / Bao la vũ trụ muôn phương nhiệm màu".  

 

LỜI CỎ HOA 

Chúng ta đang chung sống 
Trong ngôi nhà thiên nhiên 
Tươi đẹp và thiêng liêng 
Bảo vệ nó bình yên !

 

SỐNG 

Biết làm và phải biết chơi
Biết sống tận hưởng cuộc đời đáng yêu!

 

RONG CA

Mười phương 
                         mây trắng thong dong 
Trùng dương vỗ sóng 
                                 bềnh bồng hát ca

Loài người
                       mải miết bôn ba 
Mai cũng trả hết 
                                rồi xa cõi đời 

Nhẹ lòng
                   ta sống thảnh thơi 
Thả hồn bay bổng
                              rong chơi giang hồ. 

 

DU TỬ CA 

Thân đãng tử
                        ngao du ngày tháng 
Hồn phiêu bồng
                             lai láng biển khơi 
Hồng trần
                     bắt bước muôn nơi
Thung dung nhẹ gót
                               dạo chơi cõi đời. 

CẢM ƠN ĐỜI !

Ta đang du ngoạn cõi đời 
Thong dong thả bước 
                     thảnh thơi nhẹ nhàng 

Trời xanh  mây trắng  nắng vàng 
Hoa dâng sắc thắm
                        dịu dàng tỏa hương 

Ta đang tận hưởng tình thương 
Bao la vũ trụ 
             muôn phương nhiệm màu 

Ta đang mang những tế bào 
Di truyền tiên tổ
                             đi vào tương lai !


Nguyễn Tây Sơn (thứ ba, từ trái sang) đang giao lưu với hậu duệ của thi sĩ Quang Dũng là anh Bùi Quang Thuận, chị Bùi Phương Thảo và chồng chị Thảo trong một buổi sinh hoạt văn nghệ ở Sài Gòn. (Ảnh: NVCC).

 

YÊU ĐỜI !

Đời người thoáng chốc trôi nhanh 
Tiền tài  vật chất  lợi danh hão huyền 

Mặc tình thế sự đảo điên 
Ung dung ta sống an nhiên thanh bần 

Sớm - hôm  đón nắng, ngắm trăng
Mai - chiều  thưởng thức thơ văn uống trà 

Yêu đời rất mực thiết tha
Yêu tiếng chim hót  yêu hoa rạng ngời 

Yêu áng mây trắng gọi mời 
Cùng nhau phiêu lãng giữa trời rong chơi 

Cảm ơn cuộc sống tuyệt vời 
Không thể nói hết vạn lời yêu thương!

                                    Nguyễn Tây Sơn