Kỳ 109: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Tên phim được đặt là “Thế Giới Nhạc Trẻ”, kêu và nổ không chịu được. Nhiệm vụ được chia như sau: Jo Marcel làm nhà sản xuất, kiêm đạo diễn, kiêm luôn cả cameraman. Tôi được giao phó nhiệm vụ làm phụ tá đạo diễn, kiêm luôn giám đốc nhiếp ảnh, kiêm luôn phần viết đối thoại. Nam Lộc rất thích hợp với vai trò quản lý phim trường, đôn đốc tài tử và anh em phụ diễn kiêm luôn chuyên viên giao tế với các chủ nhân phòng trà, vũ trường và địa điểm quay phim. Còn Như An – vợ thứ nhì của Jo – dĩ nhiên được giao phận sự quản lý tiền bạc, thu chi và làm “script girl”.
Kỳ 108: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Cuối cùng cả bọn nghĩ ra được một câu chuyện rất là sơ sài, giản dị, chỉ cần một vai nam, một vai nữ là xong. Đại khái cốt truyện như thế này: một chị Việt Nam du học từ Pháp về thăm quê hương, gặp một anh đực rựa. Anh này đóng vai trò “hướng dẫn viên du lịch” đưa chị ấy đi thăm Sài Gòn về đêm cho biết sự tình. Gần gũi một thời gian, hai anh chị có cảm tình với nhau, nhưng chưa có gì sâu đậm thì chị du học sinh đã phải trở về xứ “phú-lang-sa” tiếp tục việc dùi mài kinh sử.
Kỳ 107: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Sau này được giới thường sử dụng LSD cho biết, loại thuốc nào luôn gây ra phản ứng khác biệt nơi tâm lý người dùng. Khi vui và đang yêu đời, uống vào sẽ thật là vui, vui quá xá cỡ và yêu đời thêm lên rất nhiều. Đang yêu, sẽ thấy tình yêu đúng như tựa đề nhạc phẩm “Love Is A Many Slendored Thing” để trong chuyến viễn du thấy toàn những hình ảnh đẹp đẽ, huy hoàng với những chị đào yêu kiều, dễ thương và phây phây, nhìn thấy chỉ muốn cắn một phát.
Kỳ 106: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Khi tỉnh dậy tôi thấy Nô ngủ mê man trên chiếc giường bên cạnh, trong phòng chỉ còn nghe tiếng máy lạnh chạy sè sè trong khi đèn vẫn bật sáng. Mồ hôi tôi toát ra như tắm. Tôi sợ hãi, rất sợ hãi và mệt mỏi vô cùng, không muốn mình tan biến đi một lần nữa. Sau đó nghe Nô kể lại, tôi đã la hét và cười ầm ĩ trong thời gian tôi làm một chuyến viễn du.
Kỳ 105: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Biết LSD là một loại thuốc mạnh, nhưng không biết mạnh đến độ nào, nên tôi thận trọng để giữ tinh thần được tỉnh táo để ghi nhận sự xâm nhập của nó ra sao, 10 phút trôi qua cũng chẳng thấy gì, tiếp tục ngồi nghe Rabbit đàn hát. Nhìn đồng hồ, đã hơn 20 phút qua đi mà chả thấy có “ép phê”. Hay là sức mình... mạnh quá nên không bị ảnh hưởng của LSD?
Kỳ 104: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Sau lần thử thuốc phiện với một kết quả mửa ra mật xanh, mật vàng, tôi nhủ lòng sẽ cạch đến già không bao giờ dám đụng đến cần sa, ma túy.
Kỳ 103: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Tôi vẫn nhớ mãi mùi thơm của thuốc phiện từ khi còn nhỏ sống ở Hà Nội. Anh ruột của ông nội tôi là một tay “bắn khỉ” lão luyện. “Ả Phù Dung” đã quyến rũ ông từ lúc nào không biết, nhưng mỗi khi đến thăm ông, tôi đều thấy ông nằm bẹp dí trên giường, đầu đặt trên một chiếc gối mây bóng loáng vì mồ hôi. Ông nằm nghiêng, chân co chân duỗi và tay cầm dọc tẩu hơ trên một cây đèn dầu. Tôi còn nhớ rất rõ, tay ông viên bi thuốc phiện từ một cái lọ nhỏ xíu tiêm vào tẩu, hơ trên ngọn đèn cháy xèo xèo và sau đó hít một hơi thật dài – chỉ một hơi thôi, rất sảng khoái. Mắt ông linh dim, sau đó quơ tay ngắt một miếng bánh dẻo và châm một ngụm nước trà đặc quánh để trên bàn đèn. Sau đó mới tới mục chuyện trò với khách bằng một vẻ rất tươi tỉnh.
Kỳ 102: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Là một người trẻ tuổi bình thường, tôi cũng đã trải qua không thiếu gì những màn lẩm cẩm và lỉnh kỉnh như vậy. Còn về màn tò mò và học đòi làm người lớn cũng không sao tránh khỏi. Nơi tôi nó còn tỏ ra mạnh mẽ hơn bình thường vì có cái máu nhà báo, nhà bổ trong người. Lại còn khoái viết về loại phóng sự, điều tra thì bắt buộc tính tò mò phải được khai thác triệt để. Tôi sợ nhất cảnh ngồi xoay trần trùng trục ở nhà, mồ hôi mồ kê nhễ nhại để phịa ra những sự tình thiên hạ thường nói tới, cứ y như thật.
Kỳ 101: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Tôi sống trong cái thế giới đó đã không lấy gì làm phiền phức, trái lại còn thấy rất thích thú. Nếu bị bắt buộc xa rời cái thế giới sống động, quay cuồng đó để trở về với nếp sống bình lặng và đều đặn thì chắc tôi chịu không nổi. Tôi sợ nhất những buổi sáng thức dậy, khi trong căn phòng không có một ai, phía ngoài vũ trường thì vắng ngắt và êm ru bà rù, ngoài 2, 3 tên “đệ tử” đang thu dọn chiến trường để sửa soạn cho một buổi tối ì xèo âm thanh và ánh sáng.
Kỳ 100: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Sự phân chia giữa nhạc trẻ và tân nhạc đã dần dần biến mất kể từ khi nhạc trẻ bắt đầu đi vào phòng trà và vũ trường vào cuối thập niên 60. Từ đó trở đi nhạc trẻ đã hòa nhập vào với làng tân nhạc Việt Nam, đặc biệt kể từ khi có mặt ban nhạc Phượng Hoàng với những sáng tác của Nguyễn Trung Cang và Lê Hựu Hà vào năm 71.
Có thể bạn quan tâm
Chào mừng bạn đến với Mạng Xã Hội - Duyên Dáng Việt Nam
Cảm ơn bạn đã đăng ký.
Chúng tôi rất vui khi có bạn đồng hành cùng hành trình lan tỏa những điều tích cực.
Khám phá ngay để bắt đầu trải nghiệm những tính năng tuyệt vời dành riêng cho bạn!
Tiếp theo
Hậu trường
Âm nhạc
Thời trang
Phim
Họ đã nói
TV Show
Triển lãm
Hội hoạ
Kết nối bạn đọc
Đò đưa
Việt Nam
Thế giới