Kỳ 117: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ

Kỳ 117: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ

Nhắc đến nhạc trẻ và Hippy mà không nhắc đến chuyện tóc dài quá là không đủ bộ. Trở lại với năm 70, một thời gian trước khi Đại Hội Nhạc Trẻ Quốc Tế Ngoài Trời tại sân Hoa Lư được tổ chức, vấn đề tóc dài đã là một vấn đề gây sôi nổi một thời gian. Hình ảnh xởn tóc tai mấy cậu yéyé ngoài đường phố đã trở thành những hình ảnh thường xuyên xảy ra. Người bênh vực cho hành động sởn tóc, sởn tai nằm trong chiến dịch “Vì Dân” thời đó cũng lắm. Người chống đối cũng nhiều. Do đó đã xẩy ra những vụ tranh luận ôn ào trên báo chí.
Kỳ 116: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ

Kỳ 116: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ

Liền đó ban nhạc mở màn cho phần trình diễn nhạc trẻ là bạn nhạc Phi Luật Tân. The Royal King của Phi Luật Tân bước ra sân khấu. Với 3 nhạc phẩm Smiling Phases, Make Me Smile và Persuation đã khiến cho không khí của ngày đại hội sôi nổi ngay từ phút đầu đã lôi cuốn hàng loạt ký giả trong và ngoài nước ào lên sân khấu để chụp hình.
Kỳ 115: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ

Kỳ 115: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ

Đúng như tôi tiên đoán, sau khi ngày tổ chức được chính thức công bố trên báo chí, đài phát thanh cũng như truyền hình, làn sóng chống đối bắt đầu bùng lên, mà hầu như tất cả đều đến từ phía những nhân vật đối lập với chính quyền và những nhân vật thuộc thành phần được gọi là “thành phần thứ ba”. Từ đó dư luận chĩa mũi dùi vào giới nhạc trẻ và Hippy để lên tiếng phản đối và xuyên tạc Đại Hội Nhạc Trẻ Quốc Tế Ngoài Trời là một “Đại Hội Hippy” với những ý nghĩa xấu.
Kỳ 114: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ

Kỳ 114: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ

Liên tiếp cả tháng, sau khi lê lết ở Brodard hoặc Continental hay Pôle Nord, các em lại lũ lượt kéo nhau đến phòng tôi vào ban đêm để tán láo trước khi được “ông anh đạo đức” mướn phòng cho ngủ và được bè bạn của “ông anh” kéo nhau sang... tham quan. Qua những lần tiếp xúc như vậy, tôi đã có dịp hiểu rõ hơn về tình trạng của từng em. Tất cả đều mang một tâm trạng chán chường và bất mãn với cuộc sống nên đã sống một cách buông thả, không cần biết đến ngày mai ra sao.
Kỳ 113: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ

Kỳ 113: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ

Từ khi dọn qua phòng số 22 ở Bồng Lai, sinh hoạt của tôi nhộn nhịp hẳn lên. Nhộn nhịp hơn cả những ngày tụ tập ở hội quán trên đường Trương Công Định trước kia, khi anh em bạn bè còn đầy đủ, chưa phân tán vì có kẻ đi du học, có người gia nhập quân ngũ.
Kỳ 112: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ

Kỳ 112: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ

Chương kết: Một chốn bồng lai: Ở chung chung chạ với vợ chồng Trung Hành được khoảng hơn một tháng nơi phòng 20, tôi cảm thấy sức khỏe có tiền sa sút vì cứ phải lang thang ngoài đường ngoài xá cả ngày. Hơn nữa vấn để tự do cá nhân không sao thực hiện được. Nhiều lúc có bạn bè, đào địch nhất định không dám mời lên tệ xá. Những lúc mỏi mệt cần ngả lưng chút đỉnh, lên phòng cũng chẳng còn chỗ mà nằm. Tênh hênh nằm dưới sàn nhà, coi sao đăng. Nhiều lúc làm việc “đại sự” trong toilette cũng phải “hãm thanh” cho kỹ kẻo đàn bà, con gái nghe được kỳ thấy mồ.
Kỳ 111: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ

Kỳ 111: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ

Qua những lần đi giang hồ đây đó với “tài tử” Đan Thành, tôi được anh giới thiệu với chủ nhân khách sạn Bồng Lai tên Quang – tục gọi là “Quang Mập”, là người học cùng trường kiến trúc với anh. Quang Mập hiện ở Montréal và từ ngày đầu sống ở nơi đất lạ, đã lại tiếp tục chương trình làm một cái nghề liên quan đến khách sạn ở một Hotel thuộc hàng cao cấp. Cũng đúng là cái số có liên quan đến khách sạn, không sao thoát khỏi!
Kỳ 110: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ

Kỳ 110: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ

Sau khi chia chác nhau, mỗi anh trong nhóm cũng được chút đỉnh dằn túi để thấy đời lên hương lạ thường. Còn cuốn phim bây giờ tính sao? Chả lẽ để ở nhà... thờ! Phải kiếm cách khai thác thêm, được đồng nào hay đồng nấy. Nhưng nhìn những bành phim tơi tả nằm trong xó, chúng tôi nghĩ rằng chẳng có ma nào thèm mua lại làm gì. Ấy thế mà Jo cũng mối lái được với một công ty phim ảnh có tên là Bốn Phương, chuyên mua lại phim cũ để mang đi chiếu tại các tỉnh.
Kỳ 109: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ

Kỳ 109: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ

Tên phim được đặt là “Thế Giới Nhạc Trẻ”, kêu và nổ không chịu được. Nhiệm vụ được chia như sau: Jo Marcel làm nhà sản xuất, kiêm đạo diễn, kiêm luôn cả cameraman. Tôi được giao phó nhiệm vụ làm phụ tá đạo diễn, kiêm luôn giám đốc nhiếp ảnh, kiêm luôn phần viết đối thoại. Nam Lộc rất thích hợp với vai trò quản lý phim trường, đôn đốc tài tử và anh em phụ diễn kiêm luôn chuyên viên giao tế với các chủ nhân phòng trà, vũ trường và địa điểm quay phim. Còn Như An – vợ thứ nhì của Jo – dĩ nhiên được giao phận sự quản lý tiền bạc, thu chi và làm “script girl”.
Kỳ 108: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ

Kỳ 108: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ

Cuối cùng cả bọn nghĩ ra được một câu chuyện rất là sơ sài, giản dị, chỉ cần một vai nam, một vai nữ là xong. Đại khái cốt truyện như thế này: một chị Việt Nam du học từ Pháp về thăm quê hương, gặp một anh đực rựa. Anh này  đóng vai trò “hướng dẫn viên du lịch” đưa chị ấy đi thăm Sài Gòn về đêm cho biết sự tình. Gần gũi một thời gian, hai anh chị có cảm tình với nhau, nhưng chưa có gì sâu đậm thì chị du học sinh đã phải trở về xứ “phú-lang-sa” tiếp tục việc dùi mài kinh sử.