Kỳ 69: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Đây cũng là lần đầu tiên tôi có dịp đi xa cùng với cô bạn Thanh Lan, lúc đó cũng mới bước chân vào làng nhạc trẻ. Còn Ngọc Minh thời gian đó cũng mới bước vào nghề nên còn tỏ ra nhút nhát khi đi cùng với bọn nhạc trẻ chúng tôi, được coi như ở trong một thế giới riêng biệt. Những buổi cùng nhau ngồi ăn sáng trên sân thượng khách sạn, những buổi tối sau buổi trình diễn, cùng nhau cười nói chọc ghẹo nhau đến bây giờ vẫn còn hiện rõ trong trí nhớ của tôi.
Kỳ 68: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Trở lại với những ngày đầu tiên khi bắt đầu cuộc sống Hippy với Jo Marcel tại Hotel Catinat, cuộc đời tôi thật sự đi vào một khúc quanh mới khi được hơn 21 tuổi vào cuối năm 67. Ngoài việc tiếp tục viết cho một số báo như Kịch Ảnh, Màn Ảnh, Thứ Tư Tuần San, Tinh Hoa... mà tôi coi như một nghề kiếm tiền từ năm 64, giờ đây còn có thêm một nghề khác là thực hiện chương trình nhạc trẻ “Hippies À GoGo” tại vũ trường “Chez Jo Marcel”.
Kỳ 67: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Trước khi tổ chức chương trình nhạc trẻ hàng tuần tại “Chez Jo Marcel”, tôi quyết định không dùng tên “Teen À GoGo” mà muốn chọn một tên khác. Vào những tháng cuối năm 67, phong trào Hippy đã bắt đầu được biết đến nhiều sau kỳ đại hội nhạc trẻ ở Monterey, tổ chức vào mùa hè. Tuy nhiên ở Việt Nam, chưa được giới trẻ hưởng ứng nhiều vì còn quá mới mẻ.
Kỳ 66: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Mọi sự diễn ra đúng như tôi tiên đoán sau khi suy đi nghĩ lại để mình quyết định phải “làm một cái gì”, là điều tôi hằng nuôi dưỡng trong đầu. Bây giờ cờ đến tay thì phải phất, nhất là được phất trong thế giới tôi đã chịu nhiều ảnh hưởng từ khi còn bé là ca nhạc.
Kỳ 65: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Đúng hẹn với Jo Marcel, hơn một tuần lễ sau khi tổ chức buổi "Teen A Go Go” đầu tiên ở Watusi Club, tôi đóng bộ và phóng Chiếc xe Suzuki đỏ lên gặp Jo Marcel tại khách sạn Catinat là nơi anh mới về cư ngụ để tiện việc khai thác vũ trường “Chez Jo Marcel”, ở tầng trệt khách sạn quay mặt ra đường Nguyễn Huệ. Căn phòng Jo ở tách biệt hẳn với những phòng khác, có thể đi vào cửa sau trên đường Tự Do cho gần, thay vì vào cửa chính, phải đi băng ngang qua hồ tắm Catinat, là một hồ tắm một thời được dân chơi chiếu cố nhiệt liệt.
Kỳ 64: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Hình như tôi không có số làm bầu show cho các club Mỹ vì không có khả năng chia chác, tính toán tiền bạc. Hơn nữa lại có tính cả nể “sao cũng được, chịu thiệt một tí cũng chả chết ai. Việc gì rồi cũng xong!” nên sau một vài lần dắt díu ban nhạc đi trình diễn đó đây, tôi quyết định giải nghệ. Thế mà cũng bị mang tiếng thân Mỹ như một tạp chí trong nước, xuất bản cách đây vài năm cho rằng tôi là người của tòa đại sứ Mỹ với lý do quen biết nhiều với Mỹ.
Kỳ 63: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Tôi cố làm ra vẻ tỉnh táo để che mắt gia đình, sau đó bay ngay lên lầu nằm thẳng cẳng, rất là rũ rượi và “thăng” lúc nào không biết. Có lẽ đến một lúc lâu sau, thấy ngứa ngáy ở gan bàn chân và nhột nhột ở gáy, tôi mở choàng mắt thì thấy bà tôi và các cô đang đứng chung quanh giường, trong khi ông chú đang... bôi vôi vào hai bàn chân tôi, nói là để làm giã rượu! Còn đầu tôi được gối lên một cái... chổi quét nhà, được biết theo kiểu chữa mẹo là có công dụng làm cho hết hơi men! Chẳng biết có phải chất vôi hay cây chổi chà có “ép phê” hay không, nhưng tôi tỉnh táo ngay vì sợ bị cả nhà sỉ vả về tội say rượu!
Kỳ 62: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Hình như ngôi sao “nhạc trẻ” nơi tôi có vẻ phất thật. Hai ngày sau, đang miên man suy nghĩ về chương trình “Teen À GoGo” tổ chức vào tuần kế tiếp với những ban nhạc nào, ca sĩ nào thì thấy có một người mặc “com lê, cà vạt” chỉnh tề lấp ló trước cửa nhà. Tôi chạy ra hỏi và được người khách lớn tuổi có vẻ là người Tầu cho biết muốn gặp để bàn chuyện làm ăn. Ôi giời ơi, thế này thì quan trọng quá, mới tí tuổi đầu mà đã có người đến bàn chuyện làm ăn thì hách làm sao. Mới mấy hôm trước là Jo Marcel, bây giờ đến phiên ông khách tên Phoóng đến thảo luận về “business” thì quả là quan trọng. Ông Phoóng đại ý cho biết là muốn nhờ tôi mời một số ban nhạc nơi các clubs Mỹ mà ông đã thầu được ở căn cứ quân sự Mỹ tại Lai Khê và Long Bình.
Kỳ 61: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Chương trình “Teen À GoGo” đầu tiên đã quy tụ được một số khán giả kỷ lục (gồm những người mua vé và những “người quen”), đứng ngồi chật ních Watusi Club, tràn ra cả ngoài cửa.
kỲ 60: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Mộng ước thực hiện những chương trình nhạc trẻ hàng tuần cho giới choai choai Sài Gòn như vậy đang được thành hình nơi tôi một cách rõ rệt. Chưa gì đã tưởng tượng ra cảnh mình đứng trên sân khấu, đèn đóm chói lòa và âm thanh tưng bừng, giới thiệu hết ban nhạc này đến ban nhạc nọ trước mặt cả trăm cô cậu nhóc tì cùng lứa tuổi. Thấy ham dễ sợ, oai hùng kể chi. Điều này tha hồ được đào địch nế phục. Có anh kép như thế là oai quá sức, hiếm có quá trời quá đất. Nghĩ như vậy lại khiến lòng háo thắng và háo danh của tuổi trẻ bùng lên ghê gớm quá sức, để miên man phóng đại tô mầu thêm vào óc tưởng tượng của mình.
Có thể bạn quan tâm
Chào mừng bạn đến với Mạng Xã Hội - Duyên Dáng Việt Nam
Cảm ơn bạn đã đăng ký.
Chúng tôi rất vui khi có bạn đồng hành cùng hành trình lan tỏa những điều tích cực.
Khám phá ngay để bắt đầu trải nghiệm những tính năng tuyệt vời dành riêng cho bạn!
Tiếp theo
Hậu trường
Âm nhạc
Thời trang
Phim
Họ đã nói
TV Show
Triển lãm
Hội hoạ
Kết nối bạn đọc
Đò đưa
Việt Nam
Thế giới