‘Kỳ cảnh phiêu du’: Triển lãm nghệ thuật bóc tách hiện thực đầy mê hoặc

Hữu Việtt
30/12/2025
176 lượt xem
Giữa lòng đô thị, các tác phẩm trong triển lãm “Kỳ cảnh phiêu du” mở ra điểm giao thoa tinh tế giữa thiên nhiên, kiến trúc, bản sắc cá nhân và ký ức tập thể, mang đến trải nghiệm đầy suy tưởng.

Giữa guồng quay hối hả của nhịp sống đô thị, nơi những thói quen tập thể đôi khi làm lu mờ khả năng quan sát cá nhân, triển lãm nhóm “Kỳ cảnh phiêu du” (Wandering Fantasias) tại Wiking Salon hiện lên như một khoảng lặng đầy suy tưởng. Thông qua nhãn quan của năm nghệ sĩ đương đại, triển lãm mở ra một cuộc đối thoại đa chiều về sự giao thoa giữa thiên nhiên, di sản kiến trúc và những tầng nấc ký ức.

Hiện thực là một cấu trúc đang hình thành

“Kỳ cảnh phiêu du” không chỉ dừng lại ở việc trưng bày các tác phẩm thị giác; nó thiết lập một hệ thống ý niệm, nơi thế giới quanh ta được bóc tách như một vở kịch được dàn dựng công phu.

Nguồn: Wiking Salon

Tại đây, ranh giới giữa cái thực và cái ảo, giữa tự nhiên thuần khiết và sự can thiệp của con người trở nên mong manh. Các nghệ sĩ đã khéo léo sử dụng ngôn ngữ đa phương tiện để chất vấn về “thực tại”, một cấu trúc vốn không tĩnh tại mà luôn trong trạng thái biến chuyển và tái thiết.

Những “kho lưu trữ” và vết thương của đất đá

Trong không gian này, Tôn Thất Minh Nhật đưa sơn mài truyền thống tiến vào địa hạt của ý niệm. Qua kỹ thuật bồi đắp và mài mòn đặc trưng của sơn ta, các tác phẩm của anh trở thành những kho lưu trữ thời gian, nơi những họa tiết cung đình Huế hòa quyện cùng hình ảnh rổ đan dân dã, phản chiếu nhịp sinh học của nắng mưa và ngày đêm.

Nguồn: Wiking Salon

Tiếp nối mạch suy ngẫm về sự lưu giữ, Lê Thúy mang đến loạt tranh lụa “Vùng đất hoang vắng”. Trên nền lụa thanh mảnh, những vết nứt nẻ của đất đai hay thảm thực vật héo úa không chỉ là di chứng của hậu chiến mà còn là lời cảnh báo về sự suy thoái môi trường. Mỗi bức họa là một “vật chứng” lịch sử, phơi bày những tổn thương và khát vọng tái sinh của một cộng đồng.

Nguồn: Wiking Salon

Sự bạo liệt và trầm mặc tiếp tục được đẩy lên cao qua các tác phẩm gốm của Duy Mạnh với loạt “Đất Mẹ – Những vết thương hở”. Anh phá vỡ vẻ đẹp hoàn mỹ của men gốm bằng những vết cắt, rạch mang tính nghi lễ. Gốm lúc này không còn là vật dụng thuần túy mà trở thành một ẩn dụ cho cơ thể, cho một quốc gia mang trong mình những chấn thương lịch sử đầy ám ảnh nhưng vẫn không ngừng vươn tới sự tiếp nối.

Nguồn: Wiking Salon

Kiến trúc tâm lý và những dòng chảy siêu thực

Ở một góc nhìn khác, Nguyễn Việt Anh khảo sát sự tác động của không gian kiến trúc lên tâm trí con người. Bằng cách mô-đun hóa các hình khối đô thị, anh kiến tạo nên những không gian lai ghép đầy kỷ luật nhưng đồng thời mở ra những trường giả lập cho trí tưởng tượng, đặt câu hỏi về cách các khung nhà hiện đại định hình hành vi và cảm xúc của chúng ta.

Nguồn: Wiking Salon

Cuối cùng, Hoàng Thiên Phúc dẫn dắt khán giả trở lại vùng đất Lagi qua chuỗi tác phẩm “Dòng chảy”. Sử dụng đa chất liệu từ gốm đến sợi dệt, anh khai thác “ngưỡng mờ” của thực tại dưới tác động của đô thị hóa và tiêu dùng. Cảnh quan trong mắt Phúc không phải là một phông nền tĩnh mà là một thực thể sống, đang bị tái cấu trúc bởi các dòng chảy kinh tế – xã hội.

Nguồn: Wiking Salon

“Kỳ cảnh phiêu du” không đưa ra một câu trả lời duy nhất cho câu hỏi về hiện thực. Thay vào đó, nó mời gọi người xem lạc bước vào một mê lộ của những câu chuyện truyền khẩu và văn hóa truyền thừa. Triển lãm là một lời gợi mở để mỗi cá nhân tự định vị bản thân trong vùng biên giữa cái “đang là” và cái “có thể là”, để thấy rằng cuộc đời, suy cho cùng, là một hành trình phiêu du bất tận trong những kỳ cảnh của chính mình.

Nguồn: Wiking Salon

Triển lãm nhóm “Kỳ cảnh phiêu du” đón khách tham quan tại không gian nghệ thuật Wiking Salon (số 79 Nguyễn Hữu Thọ, Nhà Bè, TP. HCM), kéo dài đến hết ngày 01.02.2026 (từ thứ Ba đến Chủ nhật hàng tuần). Nhằm mang đến một hành trình thưởng lãm tĩnh tại, riêng tư và trọn vẹn, ban tổ chức áp dụng hình thức đăng ký tham quan theo lịch hẹn trước, mời gọi công chúng cùng bước vào không gian đầy suy tưởng này.

Chưa có bình luận.

Bình luận bài viết (0)