Văn hóa

Dương Xuân Định: Những bài thơ 'Gửi bước chân xa'

Nguyễn Hữu Hồng Minh • 11-01-2022 • Lượt xem: 1213
Dương Xuân Định: Những bài thơ 'Gửi bước chân xa'

Dương Xuân Định là một trong những người làm thơ có thơ được phổ nhạc nhiều nhất, trên 300 bài hát phổ từ hơn 30 tập thơ in riêng và chung của anh từ năm 1992 đến nay.

Tin và bài liên quan: 

Gửi Nguyễn Hữu Hồng Minh, 'Ngóc ngách bí ẩn của thứ ngôn ngữ...'

Giữa thi pháp Nguyễn Quang Thiều và Thanh Tâm Tuyền

Ngô Xuân Bính, 'Du' và 'Niệm' hay thơ của 'Người khổng lồ'

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, 'Con mắt còn lại' của tình yêu

Họa sĩ Đinh Cường, Chiêu Ê và tôi: Một kỷ niệm khó quên

Thời sinh viên tôi hay gặp anh lang thang đọc thơ ở những câu lạc bộ như nhà văn hóa Thanh Niên, đặc biệt là Cung văn hóa Lao Động. Thưở ấy, tôi vừa ngưỡng mộ kiêm chút sợ hãi khi nghe giới thiệu "Thi sĩ xuất thân từ Kiên Giang có thơ phổ nhạc nhiều nhất Việt Nam". Nhưng quan điềm của tôi từ hồi ấy Thơ và Nhạc là hai lĩnh vực hoàn toàn khác nhau. Ca từ là một chuyện khác nữa! Một bài thơ toàn bích là một bài thơ không thể phổ nhạc, không thể đánh giá qua âm nhạc khi nó bị nhạc sĩ tùy tiện "rứt ra vài khổ" y thích để hát lên. Và soi qua lăng kính ấy thì bài thơ đã tật nguyền, đi đứng khập khiễng, không còn nguyên vẹn. Một nhà thơ nổi tiếng qua những "khúc thơ" tập tễnh phổ nhạc là việc chẳng đặng đừng, chẳng lấy gì vinh dự. Đó là lý do tại sao nhiều thi sĩ "mông má" qua nhạc thấy cũng "xông xênh" lắm nhưng khi đọc trực tiếp văn bản "thơ thật" thì xin lỗi, còn thua cả học trò mới tập... làm thơ! 

Nhưng với Dương Xuân Định có lẽ hơi khác. Mời các bạn đọc chùm thơ dưới đây anh vừa gửi cho tòa soạn DDVN. Một trái tim nặng nợ với cuộc đời và  thi ca. "Cỏ hoang ai bón mà xanh tốt / Hoa gắng vun trồng khó thắm tươi / Đôi khi trong cảnh đời ô trọc / Danh lợi bon chen, Quỷ thắng Người"

Tôi không tin "quỷ thắng người" như Dương Xuân Định viết mà nghĩ là "quỷ ở với người" tên một kịch bản sân khấu của nhà văn Nguyễn Huy Thiệp khi anh chuyền từ truyện ngắn "Không có vua". Mỗi bài thơ tự chiến thắng với chính bản thể mình để nhích về phía cái đẹp nhân bản. Và thế, Thơ hiện thân là tài năng, dung mạo của chính Thi sĩ! Không cần thêm một phù lực nào khác!

Cà phê Hoong, Tân Định, Sài Gòn, 11.1.2022

Nguyễn Hữu Hồng Minh giới thiệu.  

Tranh họa sĩ Đinh Trường Chinh 

"Gửi bước chân xa" - Chùm thơ Dương Xuân Định

 

Xao xuyến hoàng hôn

 

Chiều nghiêng xuống

Những giọt vàng nắng lụa

Dáng xuân xưa

Mây trắng tựa lưng trời

Đôi mắt ấy

Một ngày không có thật

Hoa cúc vàng

Từng mơ ước xa xôi.

 

Chiều nao

Hoa vàng nhuộm nắng

Bâng khuâng

Một góc phố buồn

Một khoảng trời đầy hoang vắng

Đường về

Xao xuyến hoàng hôn.

 

Chiều nay hoa vàng rụng

Nắng…

Mùa xuân đã khuất rồi

Khóe mắt ai cười xa vắng

Mặc tôi và hoa đơn côi.

 

Trôi

“Đôi môi dạ hương chút men đời dịu ngọt

Như đóa sen hồng vừa nở giữa hồn tôi”

 

Hãy trôi đi những mùa thu vàng, những ngày hạ biếc

Như những con suối, dòng sông trôi về với biển

Như ký ức trôi về kỷ niệm

Như anh trôi về em.

Hãy trôi đi những sáng xuân tươi, những chiều đông giá

Như những cỏ hoa, chim muông trôi vào quên lãng

Như lá bay trôi vào thinh lặng

Như trăng trôi vào đêm.

Hãy trôi đi ngày tháng buồn vui

Những cơn gió kia chẳng biết muộn màng

Mây lang thang trôi vào dĩ vãng

Khói lam chiều êm ả, hoang vu.

Ta trôi đi giữa đám bụi hồng

Khung cửa nhỏ trôi vào đôi mắt biếc

Con đường vắng trôi vào truyền thuyết

Giữa cõi đời chìm nổi phù vân.

 

Phụ bản tranh của họa sĩ Đinh Trường Chinh 

 

 

Nghịch lý

 

Cỏ hoang ai bón mà xanh tốt

Hoa gắng vun trồng khó thắm tươi

Đôi khi trong cảnh đời ô trọc

Danh lợi bon chen, Quỷ thắng Người.

 

 

Độc thoại

 

Thời gian úa tàn còn để lại gì không? Ký ức chắt chiu từng nỗi nhớ. Lá vàng thu rơi nhẹ như hơi thở. Cát bụi đời pha những sắc cầu vồng.

 

Biển mênh mộng, sóng nước mênh mông. Ta có là kẻ trí đâu mà ước vọng! Bầu rượu cúc từ gạo hoa chắt lọc, ta rót ra hoà cùng biển vô cùng. Biển sẽ toả hương đời thanh thoát. Những tiếng đàn hoà tiếng hát hư không. 
Rừng thẳm xanh, cỏ lá thẳm xanh. Ta có là người nhân đâu mà lặng lẽ! Túi thơ mộng do tình đời trao tặng, ta rải ra cấy vào rừng bất tận. Núi sẽ toả nhánh tình tươi thắm. Bao nhịp thơ nâng nhịp cánh muôn loài.
 

Ta lạc lõng lưng chừng rừng núi và lẻ loi giữa biển bao la. Thôi, ta cũng chỉ như là chiếc lá. Tự muôn trùng trôi dạt đến ngàn xa.

 

 

Dương Xuân Định (trái) và nhà thơ Đông Trình. Cà phê Ga sáng mùa đông Đà Nẵng, 2021. (Ảnh: NVCC)   

Đêm

 

Đêm

Những con sóng biển, tưởng chừng ngủ yên,

vẫn nhô lên từng xăng-ti-mét; muốn níu

ánh trăng bàng bạc kia về với bến bờ.

Đêm

Tiếng thác, mang tiếng gọi từ muôn trùng,

rì rào mà chậm rãi, như quên chảy về sông;

đá núi vươn vai ngỡ gần hơn vũ trụ.

Đêm

Hằn những vết buồn đen vào khỏang trống

vô bờ; giống vết son môi trên chiếc mặt nạ vô hình;

giấc mơ tựa tia nắng yếu ớt, mong manh và xa.

Đêm

Vườn địa đàng, tự do không một ranh giới,

ngát hương những đóa hoa e ấp, chờ đón dâng đời

những sắc màu, kiêu sa và chớm tàn phai.

Đêm

Những tia ló vu vơ từ kính vạn hoa, vuợt những

điểm uốn xanh xao, khúc xạ vào thời gian

mang dáng vẻ một đường tiệm cận.

Đêm

Những vòng xoay tội nghiệp;

Quả đất với mặt trời;

Giữa người và ta;

Những khát khao miên viễn;

Bên kia là bình minh.

 

 

Gửi bước chân xa

 

Em chọn ngày lễ tình nhân

Để đi xa thành phố.

Hành trang mang theo – nỗi nhớ

Cũng dài theo từng bước chân em

 

Có những điều ta có thể quen

Và có những điều không thể

Như tình yêu cũng thế

Một màu hoa thắm

Một màu hoa

 

Thế là em chợt đi xa

Trong những ngày xuân muộn

Bỏ lại sau lưng những niềm vui không trọn

Son môi vương một góc đời

 

Thế là em bỗng đi xa

Dẫu đã có nghìn lần gang tấc

Mà vẫn e một lần duy nhất

Thế là – em đã đi xa

 

Em chọn ngày lễ tình nhân

Để đi xa thành phố

Và em trở thành nỗi nhớ

Của người mơ từng bước chân xa. 

 

Phụ bản tranh \của họa sĩ Đinh Trường Chinh 

 

Cúc xưa

Có những ngày cuối năm

những niềm vui

và cả nỗi buồn

bỗng trở nên trung tính.

Thờ ơ khi hồi tưởng về những tháng ngày,

những con người, những sự việc đã qua.

Bâng khuâng ước mơ về những điều chưa đến.

 

Người thiếu phụ treo nhành lan tím

vào góc trên cửa sổ - nơi vẫn treo những đóa hồng

mà anh ấy đã tặng chị những lần hò hẹn.

 

Có điều gì đó lạ lẫm và thân quen,

chị khoác lên chiếc áo màu hoa cúc ngày xưa,

ngắm mình trước gương như chưa bao giờ làm thế.

 

Chị bước ra bao lơn

ảo giác như anh vừa đi qua.

Đã bao lâu rồi

Có lẽ đã ba mươi năm

Có lẽ chỉ vừa mấy năm.

 

Có điều gì đó như gần, như xa

Man mác

Lắng đọng

Những kỷ niệm ngày xưa,

ngỡ đã xa, của những ngày mới lớn,

bỗng chợt hiện về.

 

Đà Nẵng thân yêu

 

Qua sông Hàn lộng gió

Về thăm lại Sơn Trà

Nhìn mây bay đỉnh núi

Cát vàng chiều Tiên Sa.

 

Biển mênh mông xa thẳm

Sóng cất tiếng gọi mời

Cánh hải âu chào đón

Tàu đến tự muôn nơi.

 

Đắm say hồn du khách

Thênh thang núi Ngũ Hành

Nghe như hồn non nước

Trong đá nguồn tinh anh.

 

Ghé Hải Châu quen thuộc

Sao như lạ bao điều

Chợ Cồn ghi nhịp bước

Của bao người thương yêu.

 

Trời Thanh Khê nhạt nắng

Trong giấc mơ thanh bình

Nhớ bao người dũng sĩ

Cùng tháng ngày quang vinh.

 

Đại lộ như dải lụa

Nối phố và đèo cao

Hải Vân xanh trời, nước

Liên Chiểu thêm tươi màu.

 

Bao cung đường xanh ngát

Hòa Vang đẹp lạ thường

Bâng khuâng dòng Cẩm Lệ

Soi bóng hòang hôn buông.

 

Muôn trái tim vào hội

Đắp xây những tượng đài

Niềm tin thành phố mới

Chắp cánh vào của tương lai

 

 

Chân dung nhà thơ Dương Xuân Định (Ảnh: NVCC) 

 

An nhiên

 

Không mong chờ hoa nở

Chẳng lo hoa chóng tàn.

Lòng ta như sương khói

Lặng lẽ đầy và tan.  

 

Thanh khiết

 

Khẽ chạm vào

mảng tối thiêng liêng

Chiếc lá cuối thu

rơi

thành nỗi nhớ

Hơi thở nào

ấm cả không gian

Ranh giới nào

sắc không rạn vỡ

Lặng lẽ nở

hoa quỳnh sương khói

Chút hương đêm

chăm chút một lần

Tan chảy cả

trong điều thánh thiện

Hiến dâng đời

đôi nét thanh tân

Từ chân mây

gió hồn nhiên cất tiếng

Thời khắc vô thường

e ấp chiêm bao

Bình minh

sẽ về theo điệp khúc

Ngang đời

xanh tươi

gõ nhịp dạt dào.

Phụ bàn tranh họa sĩ Đinh Trường Chinh 

 

Dương Xuân Định