Duyên Dáng Việt Nam

Huỳnh Minh Tâm, thơ và những cuộc reo vui ngôn từ

Huỳnh Minh Tâm • 29-11-2021 • Lượt xem: 606
Huỳnh Minh Tâm, thơ và những cuộc reo vui ngôn từ

Thơ đương đại Quảng Nam trong vòng hai thập kỷ qua xuất hiện khá nhiều, hùng hậu và lừng lững, dàn hàng ngang mà tiến. Những tên tuổi dẫm và lẫn vào nhau không kể hết. Nhưng trong trục suy nghĩ của tôi, thơ Huỳnh Minh Tâm (Đại Lộc) khá đặc sắc, thao thiết chảy một dòng riêng.     

Tin và bài liên quan: 

Giới thiệu thơ Hồ Xoa: Chim sáng trên rừng

Ruồi Nhiệt Đới - Tiểu thuyết Nguyễn Hữu Hồng Minh (Kỳ 2)

Giới thiệu thơ Ý Nhi: ‘Chút gì như bóng dáng đời ta’

Giữa thi pháp Nguyễn Quang Thiều và Thanh Tâm Tuyền

Mùi hương, Ánh sáng & Bóng tối qua bút pháp Nguyễn Hữu Hồng Minh

Nhà văn Jesús Rodríguez Castellano giới thiệu thi phẩm 'Vỉa Từ' bản tiếng Tây Ban Nha

Huỳnh Minh Tâm, Thơ và những cuộc reo vui ngôn từ...

Có những kỷ niệm khá lạ lùng, chỉ nghĩ thôi đã thấy rất là khó vậy mà vẫn xảy ra. Trong cuộc thi văn học "Tác phẩm Tuổi Xanh" của báo Tiền Phong - Hà Nội 1990, "Văn học dành cho những tác giả trẻ" của Đoàn Thanh niên Quảng Nam - Đà Nẵng 1991, có 3 người cùng hai lần đoạt giải. Và cũng là 2 giải dành cho thơ, 1 cho truyện ngắn. Tôi đoạt giải chính thức cho truyện ngắn với hai truyện "Nước mắt trong" và "Gió lạc mùa". Hai người còn lại đoạt giải Thơ. Trong rất nhiều báo chí giới thiệu thời ấy tôi ấn tượng nhất là một trang sáng tác trên báo Thanh Niên dành cho ba anh em tôi rất thú vị, chỉ cần xem một lần sẽ nhớ đó là: Nguyễn Hữu Hồng Minh - Huỳnh Minh Tâm - Nguyễn Thị Tâm Đăng. Không "sắp" mà tự nhiên "thành". Chúng tôi đã có tên trong nhau, lồng tên vào nhau. Chữ nghĩa tự nó làm nên những chuỗi xoắn, liên đới, móc xích khắc ghi những kỷ niệm thật khó quên. 

Huỳnh Minh Tâm đoạt giải với bài thơ ấn tượng lúc bấy giờ "Khoảng trống". Tôi và anh gặp nhau ở Hà Nội cùng nhận giải Tác phẩm Tuổi xanh. Còn giải ở QNĐN, hai anh em có dịp đi lang thang nhiều nơi trong thành phố. Sau này bài thơ "Khoảng trống" được nhạc sĩ Ngọc Phước đã phổ thành ca khúc nổi tiếng.

Thơ Huỳnh Minh Tâm phát triển trên một nhịp điệu tha thiết mãnh liệt. Anh viết nhiều đề tài, khá đa dạng nhưng có vẻ càng lúc càng khuynh hướng cô đặc lại với đề tài thiên nhiên. Nhiều bài thơ có nhịp riêng, sáng tạo hình ảnh, tác tạo ngôn ngữ mới nhưng vẫn cho người đọc cảm giác thi sĩ muốn bứt phá hơn nữa.

Và đó cũng chính là khát vọng của kẻ làm công việc sáng tạo.  

Trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc những bài thơ mới nhất anh gửi cho DDVN.  

Sài Gòn, 29.11.2021

Nguyễn Hữu Hồng Minh 


"Cây lá phía này tôi ra đồng ngẩn ngơ con nước chảy dọc theo bờ ruộng / Phía kia tôi theo chân cậu tôi kéo rớ thăm thẳm đời người cong vít niềm vui..." (Thơ Huỳnh Minh Tâm)

 DDVN GIỚI THIỆU CHÙM THƠ 'KHI NÀO BẠN NHÌN THẤY ÁNH SÁNG' CỦA HUỲNH MINH TÂM

CHIẾC TÚI

những câu chuyện có thể đúng có thể sai

nhưng câu chuyện đời sống

& tình yêu

là một bí mật

 

bí mật để  anh hít thở

bí mật để anh ăn uống

& nghỉ ngơi

bí mật để anh ân ái

 

anh tìm vào chiếc túi đời sống

chỉ được dăm hạt cát

chiếc túi rỗng

 

anh tìm vào chiếc túi tình yêu

chỉ được dăm bài thơ

chiếc túi rỗng

 

có thể vào đêm mười sáu

trăng chảy lai láng trên những vòm cây

anh ngẩn ngơ

gương mặt nàng hiện ra

 

rồi biến mất

câu chuyện đời sống

& tình yêu

là một bí mật

 

trái tim của anh ở đâu

những chiếc túi ở đâu

 

BÀI THƠ DƯỚI CÁI NẮP KEN

 

đó là lúc chúng nó, có cả tôi,

tranh luận cái đẹp vĩnh cửu

của bài thơ hay một bức tranh

và mọi thứ như thức ăn nhanh, lót dạ

qua cơn nguy kịch, tôi

cũng ráng gân cổ để chứng minh chân lý

của tôi - một hạt cát giữa sa mạc, thì

cô gái bán hoa ghé đến bàn,

dọn dẹp ly tách, dịu dàng mỉm cười, và thốt

dưới cái nắp ken có bài thơ tuyệt hảo

chúng tôi cảm ơn cô, đến nhích cái nắp

cùng đọc bài thơ, ngẫm ngợi

về cái đẹp miên viễn

khi cô gái bỏ đi

bài thơ biến mất

chúng tôi cố lục tung trí nhớ

vẫn không nhớ ra một câu thơ kỳ vĩ, như

ai đã xóa đi bộ nhớ của chúng tôi

và chúng tôi cứ khát khao tìm kiếm mãi

 

trà dư tửu hậu đôi khi chúng tôi nhắc câu chuyện cũ

những cái nắp lăn trên sàn nhà, cô gái mỉm cười

 

MỘ ĐÊM

 

0 giờ, đêm, tôi lẻn ra khỏi ngôi nhà của mình,

qua khu vườn um tùm vòm cây

xuyên qua sự sống, tôi gặp những ngôi mộ

nhiều bóng đèn được thắp sáng, và tôi nghe

người ta nói chuyện, đùa vui về thời tiết,

bệnh dịch, tình dục, lý tưởng, thơ ca, triết học

mọi thứ vui đùa trân trọng

mọi thứ có vẻ đẹp thô lậu của nó

dường như đó là lần đầu tiên

có sự xáo trộn mọi thứ ở trong tôi

như nồi lẩu hoặc chè thập cẩm, như

tiểu thuyết liên văn bản

rồi những ngôi mộ tắt đèn, nhưng còn

vài đốm sao, rồi mọi người

đi ngủ

 

tôi quay về, những ngôi nhà trong xóm

bóng tối phủ đầy như những ngôi mộ

dường nghe có người mớ, la hét

có ngôi nhà im lặng, tôi nhớ

câu chuyện vợ tôi trong đớn đau, vừa kể,

nhà cậu mợ ở Sài Gòn bị dịch virus corona

cậu mất, người lo lắng, cả trong giấc ngủ

đi xuyên qua cái chết, những ngôi mộ,

tôi nhìn thấy những ngôi nhà không có ngọn đèn

có những người đang âm thầm cầu nguyện

có người đi vẩn vơ từ bức tường này đến bức tường khác

có người đang gặm ổ bánh mì lỡ dở

đưa cô hàng xóm lên bệnh viện để sinh nở

 

đêm ấy, tôi đọc tiểu thuyết liên văn bản,

mồ hôi và máu chảy đầm đìa

những ngôi mộ đầy ánh sáng

những ngôi nhà phủ bóng tối.

 


Phụ bản - Tranh họa sĩ Nguyễn Thượng Hỷ

TÌNH YÊU

 

tôi đặt hình bóng bạn trong giấc ngủ, trò chuyện,

âu yếm và giận dỗi, khi thức giấc

bạn đã đi xa. Công việc cho bạn niềm vui

cả ánh mắt và gương mặt của đồng nghiệp

đã cho bạn niềm hạnh phúc quí giá

 

và tôi hy vọng một ngày

bạn đứng bên tôi, thổ lộ

mọi khát vọng sụp đổ

khi tôi thức giấc, bạn đã đi xa

tiếng nói của bạn dường vang trong gió

 

bí mật này tôi gìn giữ

mỗi ngày tôi nhìn thấy

hoa hồng nở giữa bàn tay.

 

PHONG LAN TRẮNG

 

Vỏ não rung lên những ký tự

Bạn phải làm gì một ngày

Gió thoảng đầu thu

 

Những chùm phong lan trắng

Đổ xuống ngoài hiên

Như thác

 

Tôi nhớ những người đẹp

Năm tôi mười sáu tuổi

Không thể chạm vào

 

Đó là những chậu hoa hàng xóm

Những người đẹp mặc áo trắng

Đôi khi mặc áo hồng mỏng

Kẻ đôi mày màu xanh nước biển

 

Tôi đã lang thang trên đồi

Để viết một bản tình ca

 

Những chùm phong lan trắng

Cứ như thác

Đổ xuống

 

 

VỚI HOA HỒNG VÀNG

 

Trong căn phòng tôi, vào mùa dịch dã,

Một mùa thu kín đáo

Hoa hồng vàng

 

Ngỡ sẽ được ngắm rất lâu

Dịu dàng, đắm đuối

Chợt một cánh rơi xuống đất

 

Số phận những người thân yêu

Tầm thường, nhạt nhẽo

Với cái chết đớn đau

Cơn sốt và khó thở

 

Rồi những cánh hoa rụng hết?

Trên tấm thảm màu xanh

Mùa thu biến mất


Phụ bản tranh - Họa sĩ Nguyễn Thượng Hỷ

 

KHI NÀO BẠN NHÌN THẤY ÁNH SÁNG

 

đang dần về chiều, những ngọn gió dường nghe lạnh,

thổi dịu dàng hơn, rà thấp dưới những bông trang

tôi vẫn đi trên đường về nhà, bối rối nghĩ về công việc

khi nào tôi nhìn thấy ánh sáng?

 

 Suy nghĩ mông lung vợ con đang ở nhà, trời vừa rắc vài hạt mưa

áo quần treo ngoài hiên đã được dọn vào?

Tôi mơ mộng bao giờ những chòm sao sẽ hiện ra

Khi nào tôi nhìn thấy ánh sáng?

 

Mệt mỏi, tôi ngồi nghỉ bên tảng đá

Những bông trang nở cuối ngày, bây giờ tôi mới chú ý đến chúng

Vẻ đẹp giản dị với màu hồng nhạt

Chẳng kiêu sa gì, ai sẽ vẫy gọi chúng trước bao kỳ hoa dị thảo?

 

 Rồi những chòm sao cũng hiện ra và trút xuống thứ ánh sáng lấp lánh

Trên những tán lá bàng, lộc vừng, osaka đỏ

Bạn ơi, trên đường về nhà, giờ tôi nhớ bạn

Chúng ta cùng thế hệ, tình yêu với những trang sách và hoa

 

HOA ĐỒNG NỘI

 

kiệm lời, cô độc và sâu thẳm

bạn không để ý đến chúng. Bạn sống nội tâm,

lo hơi thở của mình, nuôi dưỡng những điều huyền hoặc

 

những cánh hoa trắng nhỏ trên bờ ruộng

có thể chúng bị che khuất bởi bóng râm của vạt cỏ mật

hoặc của bù nhìn, đời sống chúng thật tẻ nhạt,

rồi chúng biến mất khỏi thế gian

 

mẹ tôi yêu quí chúng, kể rất nhiều chuyện cổ tích về chúng

người tin đó là sự thật, luôn tìm thấy chúng sau khuất lấp

của đời thường, và người luôn nhìn chúng đắm đuối trước khi

bóng hoàng hôn đổ xuống, đàn bò chậm chạp về chuồng

 

tôi tin những câu chuyện của mẹ là sự thật bởi ngày người mất

cánh đồng nở đầy hoa trắng nhỏ dại chốc lát rồi chúng biến đi

những tháng năm sau đó mỗi lần tôi mơ mộng cánh hoa thuở ấu thơ

tiếng mẹ dịu dàng như thốt ra từ những vạt cỏ quê hương nghèo nàn


Thi sĩ Huỳnh Minh Tâm hiện sống và làm việc ở Đại Lộc - Quảng Nam 

CƠN MƯA

cơn mưa phân nhánh kỷ niệm của tôi

cây lá phía này tôi ra đồng ngẩn ngơ con nước chảy dọc theo bờ ruộng

phía kia tôi theo chân cậu tôi kéo rớ thăm thẳm đời người cong vít niềm vui

 

đã dần về cuối thu, vài chiếc lá còn sót trên cành

chúng run rẩy trong cô độc

thế hệ chúng đã ra đi theo tiếng gọi của đất

sống thêm một ít nữa có nghĩa gì, và thốt vài từ trong gió

 

ai đã gieo vào tâm trí tôi cái chết là một bí mật lớn

cuộc sống, với tôi, còn bí mật hơn mọi cái chết, hơn mọi sự thối rữa

cơn giông buổi chiều bí ẩn hơn những lời tiên tri của người không nhìn thấy vầng trán của mình

 

rồi mọi bí mật cũng kết thúc khi bạn đi ngủ

tiếng mưa vẫn gõ đều, đôi khi như khúc nhạc của Beethoven ở những thế kỷ trước,

như đôi bàn tay của nàng lần từ dưới lên, khuôn ngực phập phồng

đó là khuôn ngực của trời chứ không  phải của riêng tôi-một danh từ tên vô nghĩa

Huỳnh Minh Tâm